19/7/15

Cho những ngày mưa tháng Bảy....

ĐN, ngày...tháng...năm...

Ngày thành phố mưa, tôi rong ruổi từ con đường này đến con đường khác, loay hoay quay video chúc mừng sinh nhật người yêu chị hết cả buổi sáng, quán cf nằm giữa lòng phố nhỏ trở thành nơi đóng đô cho chúng tôi làm loạn, à đúng hơn là nhiễu loạn. Quay đi quay lại cả chục lần, ưng ý nhất hai đoạn cuối, thì cái đoạn dài nhất đột nhiên bị mất vì cái phần mềm meipai chết dẫm có dung lượng nặng, khiến cái ipad tự dưng tắt ngấm, khi khởi động lại nó đã tự động chạy lại chương trình. Có điên không cơ chứ? Công sức bỏ ra cả buổi sáng, tôi phải học đi học lại bài hát chúc mừng sinh nhật bằng tiếng Nhật, đứa bạn bảo nhìn tôi cứ giống như đang làm video tặng người yêu không bằng, tôi cười trừ. Rồi im lặng cho qua, tôi không muốn nghe ai nhắc đến hai từ " Người yêu", " Người thương", bởi nó khiến tôi nhớ đến P. Người mà ngàn lần tôi không muốn đối diện, người mà ngay cả trong giấc ngủ mỗi đêm, tôi đều nhìn thấy. Nhưng P mãi là người rời đi trước khi đi chung một đoạn đường, và tôi là kẻ bị bỏ lại nhìn tấm lưng P khuất mất. Hoặc có khi tôi chỉ thấy P ở một nơi nào đó, mà P thì chẳng bao giờ có thể nhìn thấy tôi, dù chỉ một lần. Thì thôi đành vậy, tôi đành để P ẩn sâu vào một nơi nào đó, thật sâu, thật kín nơi tận cùng của tuổi trẻ, của thứ tình yêu đầu đời trong suốt hai mươi mốt năm qua. Thứ tình cảm khiến tôi có thể vực dậy mà đi tiếp, thay vì từ bỏ, tôi đứng dậy, và đi. Như một lẽ hiển nhiên trong đời.

P, thứ lỗi cho em, chỉ có thể nhớ anh trong âm thầm lặng lẽ, và nguyện cầu những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Em chỉ là kẻ đứng bên lề cuộc sống,ngắm nhìn hạnh phúc của người khác, mãi chẳng có nơi để thuộc về. Em- luôn là cơ số thừa thãi giữa hàng ngàn con số, là thừa dư giữa dòng người chộn rộn trên phố đông.

Một đêm mưa tháng Bảy, em lại nhớ anh nữa rồi- P!

Anh nhất định phải yên ấm nghe P.

19.7.15


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét