ĐN,ngày...tháng...năm...
Buổi tối trời đột nhiên đổ mưa, ánh đèn hiu hắt không đủ sáng tối om một góc phố, quán hủ tiếu nhỏ bên đường liêu xiêu trong màn mưa, từng giọt mưa đan chéo vào nhau tạo thành từng vệt dài trên ô kính. Phía trước một đám trẻ miệng cười hớn hở lao đi trong mưa, ký ức lại ùa về. Chúng tôi lại ngồi bên nhau và nói về những điều vụn vặt, những người từng xuất hiện ngang đời, có người ở lại, có người ra đi, có người giờ ở phương trời nao cũng chẳng rõ, có người không còn hiện diện trên cõi đời nữa, cũng có người ngoảnh lại giờ chỉ còn người dưng. Nỗi buồn về ngang qua con phố nhỏ, nhắn lời hỏi thăm cô gái nhỏ năm nào. Cô gái ngày xưa chả biết làm thơ đâu, chỉ vì sau này, khi đã hai mươi mốt tuổi, cô gặp được nhân duyên đời mình, rồi yêu, và bắt đầu làm thơ từ dạo đó. Nhưng ông trời rõ biết trêu ngươi con người, lúc cô gái tìm ra người ấy, thì họ mãi là một thế giới khác, khoảng trời khác. Cô không thể chạm đến, những con đường cứ đẩy cô ra xa. Họ chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn nhau lặng lẽ dưới thành phố, cùng nhau hít thở chung dưới một bầu trời, nhưng đã không thể đến bên nhau thêm nữa. Sự bất lực của lý trí và con tim trơ mắt nhìn nhau trong khô khốc, cô khóc. Cũng có khí cô lặng im trước màn hình với từng con chữ trên bàn phím và kí tự nhấp nháy xuyên đêm. Cô không biết mình rốt cuộc đang làm gì, ở đâu và là ai nữa, rốt cuộc thì cô là ai, là ai giữa cuộc đời này, là ai giữa những con chữ được viết ra? Sự yếu đuối ở đâu ập đến. Bủa vây.
Mưa vẫn rơi từng đợt trên mái phố....
Ngày cô nhìn thấy anh, cái lạnh bao trùm thành phố. Hàng cây, con đường, mọi ngóc ngách lớn bé thành phố đều trơ trọi, hao gầy giống cô, cũng có thể với cô trước giờ đã là thứ cảm giác ấy, và bây giờ cũng vậy.Thành phố cuối Đông, đầu Xuân, cái thời tiết kiểu ấy dễ khiến lòng người có chút lẻ loi và cô độc. Sự cô độc đã lớn lên cùng cô suốt những năm tháng ấu thơ, mùa Hạ đi qua, rồi Thu đến, Đông sang, Xuân về, cô vẫn đứng đó, nơi thành phố lấp lánh ánh đèn, chộn rộn những người và đầy rẫy cô độc. Đôi lần, cô muốn bốc hơi khỏi thành phố, có thể là chim trời, một giọt sương, hoặc là một hạt mưa để được vỗ cánh tung bay mà không bị bó buộc bởi bất cứ nhân tố nào. Một thế giới đầy màu sắc sẽ mở ra, cô tự do làm những thứ mình thích, đi nhiều nơi, và gặp gỡ nhiều người, khi mệt quá có thể khóc thật to mà không bị ai chất vấn, chỉ cần bản thân thấy thoải mái là đủ. Trong giấc mơ màu xám, cô mơ thấy mình đang đứng trên một chiếc tàu, tàu cứ trôi và cô cứ đi, cô đứng tựa cửa. Khớp nối giữa hai toa tàu ngay dưới chân thỉnh thoảng lắc lư lay động. Tiếng ồn của khối sắt di chuyển trên đường ray nhào lộn với tiếng gió, tốc vào hai bên mang tai thành một khối ấm thanh nhiễu loạn kỳ lạ. Cô không biết nói gì, càng không biết cách biểu đạt cảm xúc với ai. Một người đàn ông đang nhìn cô với ánh mắt kì quái, cô bắt đầu cảm thấy hoang mang, bởi cô không biết ông ta đứng ở điểm nào trong câu chuyện đang diễn ra trước mắt, để có thể hỏi han về sự bất an trong lòng cô. Người đàn ông bỗng nhìn thẳng vào mắt cô, trong trí nhớ của cô, cô chưa từng gặp đôi mắt nào như thế trong đời. Đôi mắt như mặt hồ thu không chút gợn sóng. Nó ám ảnh cô mãi những năm tháng sau này. Tàu đi vào một thị trấn nhỏ nào đó, cô nhìn thấy ánh đèn hai bên đường, chỉ rải rác. Đâu đó có những người đứng ngồi bên ngoài cánh cửa nhà họ, ngóng lên những ô cửa đoàn tàu. Cô không rõ họ nhìn gì, bởi bóng tối đã bao phủ khắp nơi. Họ đứng khá gần đoàn tàu, họ ngóng những người đang di chuyển xẹt ngang qua đời họ. Có nhiều cuộc đời đã diễn ra ở đây, nhiều người lớn lên, nhiều người già đi, nhiều người đã khóc, nhiều người đã cười, nhiều người đứng yên bất động, bên những chiều tối muộn có đoàn tàu lướt qua.
Tàu vẫn cứ trôi...
Đó chỉ là một câu chuyện nhỏ trong hàng đống những giấc mơ về anh, về khoảnh khắc cô nhìn thấy anh giữa cuộc đời này. Cô chỉ là muốn lưu lại những dòng ký ức xinh đẹp thế này về anh. Để khi bị mất đi ký ức, cô vẫn có thể đọc, và tìm lại đoạn ký ức đã bị mất đi đó. Và hơn hết, để có thể bấu víu vào mỗi khi mất phương hướng. Và vì cuộc đời mỗi người, đã từng có những điều đẹp đẽ như thế!
Mưa đã ngừng rơi, và người thì cũng đã rời khỏi quán từ lâu lắm!
p/s: Cho một tối thứ Sáu mưa.
10:47p.m
An Yên
10.7.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét