31/7/15

Vô ngôn...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Những tháng ngày dài đằng đẵng trôi qua, xoay bên nào cũng nhận về phần mình đủ đầy những vết xước. Em nghiêng vai, khẽ thở dài, thì ra em vẫn chênh vênh lắm, chỉ là cứ phải đứng thẳng lưng mà bước, chỉ là bản thân không được phép bỏ cuộc, chỉ là con người đôi khi mệt mỏi quá chỉ muốn tựa đầu vào vai ai đó. Em không muốn nói với anh rằng em mệt, bởi em không muốn thấy một em yếu đuối trong mắt anh, và rằng dù mệt mỏi hay chán ngấy cuộc sống đến mấy, thì mỗi ngày trôi qua, chúng ta đều phải nhìn thấy ánh mặt trời, mặc những bộ quần áo khác, nói về những câu chuyện rất khác, và hạnh phúc với những điều bé nhỏ cạnh bên. Con đường ngay dưới lối đi ngày một xa, em trôi về hoàng hôn cuối trời, còn anh trôi về phía bình minh bên kia dãy núi, anh từng nói em xa mà gần, gần mà xa. Anh cũng vậy, có khác gì đâu, chỉ là lằn ranh ấy cách xa nhau quá, bước một chân qua rồi, nhưng vẫn xa tít tắp, nên em sợ cảm giác hụt chân ,yêu thương ngay dưới chân mình, và em sẽ ngã. Cảm giác ấy thật không dễ chịu chút nào. Trưởng thành là một việc hết sức khó khăn, nó đồng nghĩa với việc nhận ra những mất mát trong tim, là có thật . Em không trách anh, chỉ là số phận mang dây buộc người, sắp đặt những con người xa lạ đến bên nhau, rồi rời xa nhau, như một lẻ hiển nhiên của cuộc đời. Và chúng ta chỉ là những con xúc xắc mà số phận gieo nhằm phải, em không can tâm, bởi lẽ như vậy có bất công với em quá không?

Anh biết không, số phận không cho chúng ta lựa chọn ở cạnh nhau, thì cho dù em có làm gì đi chăng nữa, kết quả vẫn không thể khác đi, và rồi sẽ tự chuốc lấy đau khổ cho chính mình và mang lại đau đớn cho người khác. Em không thể ích kỉ chỉ nghĩ cho hạnh phúc của bản thân, em càng không muốn trở thành người xấu xa bị người đời căm ghét. Nên em chỉ còn cách cất anh cùng nỗi nhớ vào một góc sâu nơi cùng trời cuối đất. Có đôi khi chúng ta không nên nói trước về hạnh phúc, không nên hy vọng nhiều về những điều viễn vông tốt đẹp, cũng không nên huyễn hoặc mình trong những giấc mơ, vì biết đâu tỉnh giấc, là nỗi đau không ngờ.

Rồi những ngày chạy xa phố dài, bỏ lại hàng cây mắt ướt sau lưng, em gom hết can đảm để thành lập tội danh trơ lòng khó hiểu để được từ bỏ mình và tạ lỗi người của tháng ngày rắc rối tự đeo mang, em không yêu một ai khác mà thấy lòng mình cô lại, như cách một hồ nước bốc hơi, như cách tia nắng cuối cùng tắt sau đỉnh núi của hoàng hôn rớt, như cách một chiếc lá héo úa rồi thấm rữa tan vào lòng đất, em nhận ra tình yêu nào đâu miên viễn. Khi đó, em đánh rơi đóa hoa tím ngời trên con đường lạnh toát, em đánh rớt tay mình ở góc đường quen cũ, em đánh rớt trái tim mình vào khoảng không gian nào đó xa lắm, dù kỷ niệm vẫn nở ngời trong tim, em hiểu và chấp nhận, anh và em không còn có thể ở bên nhau nữa. Con đường anh đi chỉ có một chiều.

Người dạy ta cách dệt ước mơ
Rồi bỏ đến phía chân trời khác
Ta ôm hình bóng người
mê mải cả thanh xuân!

p/s : Anh luôn là một khoảng trời đầy gió. Và gió luôn khiến mắt em cay!

An Yên
31.7.15
10: 39 p.m


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét