7/7/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

1. Đi coi thi, nhìn bọn trẻ ngoan ngoãn làm bài một cách chăm chỉ, lại nhớ mình hồi nhỏ. Trong số những đứa trẻ có mặt của buổi thi hôm ấy, điều làm tôi ấn tượng nhất là cô bé tóc dài ngồi bàn cuối trong góc phòng, cô bé có vẻ trầm, và ít nói. Khi phát bài, tôi thông báo rõ nguyên tắc và luật lệ trước khi bắt đầu làm bài, khi đã trình bày một cách rõ ràng và chi tiết xong, câu cuối cùng tôi hỏi là có bạn nào thắc mắc điều gì nữa không, thì tôi sẽ nói lại và giải đáp thắc mắc, bọn trẻ nhao nhao cả lên, bọn nó hỏi những câu mà tôi đã trình bày rồi, nhưng rồi tôi vẫn nhẹ nhàng nói lại. Trong quá trình làm bài đứa nào đứa nấy ngồi im thin thít, lo tập trung vào bài làm của mình. Chỉ có mỗi cậu bé ngồi bàn thứ ba gần bên cửa sổ là cứ loay hoay nhìn ngang, liếc dọc. Tôi biết ý liền nhìn cậu chằm chằm, dĩ nhiên cậu chẳng dám đối diện với ánh nhìn của tôi liền cúi gập mặt, rồi tôi lại giả vờ ngó lơ sang hướng khác, và cậu lại tiếp tục. Tôi vừa nói vừa cười bảo bạn nào mà nhìn bài của bạn chị chéo bài đó nghe, chéo bài là khỏi phải chấm, mà không chấm thì mấy em zero hết, khỏi thi cử gì cho mắc công. Bọn trẻ nghe thế thì thấy sợ nên đứa nào đứa nấy cũng dạ răm rắp, riêng cậu bé kia nghe tôi nói vậy trong lòng cũng bắt đầu thấy sợ, ánh mắt cậu nhìn tôi khác xa ban đầu. Trong bụng tôi vừa buồn cười vừa thấy bọn nó cũng thật dễ thương.

Quay trở lại với cô bé ngồi ngay góc lớp, theo như số bàn hiện có trong lớp thì không đủ nếu mỗi bàn chỉ ngồi một người, vì vậy tôi xếp mỗi bàn ngồi hai người. Có một số em không đi thi nên dư ra vài ba cái, cô bé ấy là người đầu tiên xin phép tôi ngồi một mình một bàn, đó là điều cho tôi ấn tượng thứ nhất, và tôi đồng ý. Tiếp đó những đứa trẻ khác cũng xin phép tôi ngồi một mình như hệt cô bé. Ngực trái tôi bắt đầu thấy nhói, cảm giác cô bé ấy như mình năm xưa, đôi mắt buồn và cái cách một mình lặng lẽ, tôi đã cố gắng chăm chỉ như thế nào khi luôn đặt ra cho bản thân hàng đống những nguyên tắc và mục tiêu, chỉ để đạt thành tích cao nhất trong việc học, chỉ để đứng đầu lớp. Và chỉ để ba bằng lòng. Tôi đã thu mình một góc như thế trong phòng thi, tôi không muốn ngồi chung bàn với người khác, cũng không muốn ai thất vọng về mình. Nhưng cái người mà tôi thương yêu và kính trọng nhất lại là người khiến tôi đau, ông có bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi đâu, mà ông chỉ quan tâm đến cái danh hiệu học sinh xuất sắc nằm trong top của lớp. Ông đã không hiểu rằng chỉ cần một lời động viên, an ủi chân thành từ ông thôi, thì tôi dù cho có mệt mỏi đến đâu đi chăng nữa, cũng sẽ trở thành đứa con gái đáng để ông tự hào. Sống theo cảm giác của người khác thực sự rất mệt mỏi, chúng ta không có quyền lựa chọn, chúng ta chỉ có thể cố gắng và đi theo con đường họ chọn, chúng ta không được phép đi theo con đường mình thích, càng không thể bộc lộ cảm xúc của mình. Cô bé là người nộp bài cuối cùng, đứng lên và rời khỏi lớp, trong khi những đứa trẻ khác đã nộp và đi ra từ lâu, không đợi tôi nói, chúng xin phép tôi rồi chạy vụt khỏi phòng.  Riêng cô bé, vẫn lặng lẽ, nhẹ nhàng và từ tốn. Nó cho tôi ấn tượng thứ hai, cô lặng lẽ tiến đến phía tôi, rồi cất giọng nhỏ nhẹ, lúc bấy giờ tôi mới có dịp nhìn rõ mặt cô bé, đôi mắt sâu, đen láy, ánh lên một nỗi buồn khó có thể diễn đạt bằng ngôn ngữ. Rồi cô bé chào tôi, xin phép ra về. Tôi cứ nhìn mãi khi bóng cô bé đã khuất xa khỏi tầm mắt. Đó là ngày chủ nhật buồn bã mà tôi có khi đi coi thi. Tôi lật cuốn sổ nhỏ và viết vài câu thơ trong đó, dĩ nhiên nó sẽ chẳng bao giờ được viết ra. Bởi nó là bí mật của riêng tôi. Ừ là bí mật của mỗi tôi thôi.

2. Có những người lớn lên bên cạnh chúng ta, dù không là máu thịt, nhưng lại cho ta cảm giác an toàn, sự chân thật, giản đơn nhưng cũng thấm đẫm tình người. Họ như anh em ruột thịt, bao bọc và che chở ta, xem ta như em gái. Anh N là một người như thế, người luôn đứng ra bảo vệ tôi khi trong xóm có ai ăn hiếp, thậm chí giúp đỡ tôi và thường cho kẹo tôi mỗi khi tôi buồn bã, tôi mè nheo, tôi khóc lóc, khi tôi không cẩn thận nên bị ngã. Khi người ta lớn lên, mọi thứ đều thay đổi, khoảng cách người ta xa nhau hơn, chúng tôi đã không còn những lần ngồi nói chuyện cùng nhau nữa, không còn đùa giỡn với nhau như lúc xưa nữa, ngay cả những lần nhìn thấy nhau cũng vơi đi, từng chút, từng chút một. Thời gian lấy đi của người ta nhiều thứ, và cũng khiến người ta trưởng thành hơn, khi nghe tin anh N bị công an bắt, tôi dường như không thể tin vào điều đó, vì rõ ràng đối với tôi mà nói, anh là một người tốt, chúng tôi lớn lên cùng nhau, chơi thân với nhau lúc nhỏ, lẽ nào tôi không hiểu rõ bản chất con người anh sao? Không, điều đó không đúng, bản chất anh ấy không xấu, nhưng chính gia đình mới là tác nhân quan trọng biến anh ấy thành con người như vậy, cuộc sống có rất nhiều cạm bẫy, bất cứ ai cũng có thể rơi vào nó bất cứ lúc nào, tôi thật sự trách anh vì rằng anh đã không có đủ can đảm và bản lĩnh để chiến thắng nó, mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống,chúng ta phải sống thật trọn vẹn cho mỗi phút giây trôi qua để sau này không hối tiếc. Nghe mẹ nói, tai tôi ù đi, như thể đang rớt xuống đáy vực. Như thể đó chỉ là chuyện đùa tôi nghe được từ mấy đứa nhỏ, xót xa là thứ cảm giác chẳng mấy dễ chịu. Nó cứ như muối xát vào lòng mình. Mỗi lúc mỗi rát. Tôi bắt đầu xâu chuỗi những sự kiện mà tôi thấy trong suốt thời gian qua, nhưng vì tôi chẳng để ý đến nên cũng không mấy bận tâm, tôi thấy rồi thì cũng lờ đi, giờ thì tôi đã hiểu cái chuyện cô bé người yêu của anh viết trên wall fb dòng chữ : " Em buồn rất nhiều còn anh hiểu được bao nhiêu?". Và anh cũng đáp trả: "Cuộc sống xã hội tạo ra anh, em chấp nhận hoặc không chấp nhận". Tôi đã ước như mình chưa hề đọc những dòng đau lòng đó. Cô bé thật đáng thương, và anh lại càng đáng thương hơn. Tôi tự hỏi lòng rằng tại sao những nỗi đau cứ va vào nhau, đời người đã nhiều mỏi mệt rồi tại sao cứ phải làm khổ lẫn nhau như vậy. Có nhiều con đường để đi, tại sao vẫn chỉ đâm đầu vào con đường chết? Có đáng không? Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người, lẽ nào lại chôn nó trong tù sao? Tôi rất muốn hỏi anh câu đó, nhưng đáng tiếc rằng tôi càng không có cớ hội gặp. Bà ngoại anh vì nhớ thương nên sinh bệnh, nhập viên mấy ngày nay, mẹ anh khóc lên khóc xuống, tôi thật không muốn nhìn.

p/s : Lúc viết xong những dòng này, đồng hồ đã điểm 11:45p.m. Nước mắt tạo thành vệt dài đọng lại trên má. Bản nhạc rầu rĩ đến nao lòng, có lẽ phải đổi nó đi thôi.

6.7.15- cho một đêm tháng Bảy thật dài!

An Yên


1 nhận xét:

  1. Từ những câu chuyện của người khác, chúng ta có được một phần trải nghiệm cho mình. Em cũng phải cố gắng lên nhé!

    Trả lờiXóa