ĐN, ngày...tháng...năm...
Mùa sang, phố vẫn hiền ngoan trong từng hơi thở, duy chỉ có em vẫn không thể bước qua nổi thương nhớ đời mình. Từng chiều mưa buồn cứ thế đi qua, em tự hỏi lòng rốt cuộc mình còn mong ngóng điều gì nữa đây, khi mà chúng ta trôi xa nhau theo cuộc đời rất khác. Em không thể làm gì gì ngoài việc giấu anh vào một góc nhỏ trong tim, để rồi mỗi ngày trôi qua dù ở đâu, làm gì, mệt mỏi đến thế nào đi chăng nữa, em vẫn tựa vào, đứng dậy và đi tiếp. Con dốc cao quanh co, uốn lượn trắng phau dù bao lần leo hoài leo mãi không qua, đến bây giờ em đã có thể leo qua rồi. Bước qua những điều không thể mới biết rằng trên đời này không có gì là không thể vượt qua, tự nhủ chênh vênh cũng vậy, u uất cũng vậy, lắm khi chỉ việc bấu víu vào tác nhân vô hình nào đó, nhắm mắt lại, rồi thì cũng vượt qua.
Tháng Bảy mưa, nỗi nhớ em dài lê thê, cánh chuồn chuồn thơ em đi lạc, em để nó đi hoang, không giằng níu. Lời nói dối tệ nhất trên đời chính là câu nói : " Em ổn", phải em rất ổn, và em thấy nó thật tệ khi hai từ đó từ trong cổ họng bật ra không chút do dự. Đôi lúc em ước rằng có thể ôm anh mà tha hồ kể lể, rấm rức thậm chí khóc than, chỉ một lần thôi, rồi em lại là em, anh lại là anh, chúng ta sẽ như hai đường thẳng song song không thể cắt nhau, dù muôn đời cứ đứng bên này, bên kia nhìn nhau đau đáu. Em xin lỗi, em lại không ngoan nữa rồi, em sẽ chịu được mà. Em sẽ ngoan, sẽ cố gắng không khóc. À mà tóc em đã dài lại rồi, anh từng bảo anh thích em để tóc dài, nên em sẽ để tóc dài,em sẽ không cố chấp nữa. Em nhất định sẽ mạnh mẽ!
29.7.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét