27/4/15
MT ( Continue...)
Người già nhìn ruộng đồng nứt nẻ, sông ngòi cạn nước, tiếng gàu múc nước va vào đáy giếng cạn khô toàn đá sỏi đã đau đớn nhận ra một thứ đang cạn kiệt ngấm ngầm khi rừng đầu nguồn trơ trụi. Lòng đất dưới chân ta giận dữ hút cạn mạch nước ngầm. Bầu trời trên đầu ta giận dữ không đổ xuống một hạt mưa nào.Những chú chim mất tổ bỏ đi, thảng thốt bay trên nền trời khô hạn. Bà nói có lẽ dấu hiệu của cơn hỏa hoạn bắt đầu khi ấy. Chứ không phải từ mồi lửa của người đàn ông say rượu châm lên mái nhà lúc cãi nhau với vợ con chỉ vì không có mồi nhắm rượu. Lòng người khô khốc bên những mái lá khô, những cọng cỏ khô và cái nóng thiêu đốt của mùa hạn đã tiếp tay cho ngọn lửa. Để cướp đi nhiều người đàn bà, nhiều gã đàn ông. Hôm ấy chỉ có những người rời nhà đi làm thuê từ sáng sớm và đám trẻ con rong chơi trên đê mới thoát khỏi ngọn lửa. Bà đi đãi hến dưới con mương cạn thấy bỏng rát dưới chân vì sức nóng được truyền qua từng thớ đất khô khan. Bố Kha cũng thoát chết nhờ sáng sớm sang sông bán bò, say rượu ngủ quên không biết đường về. Bố nói lúc tỉnh dậy dụi mắt nhìn qua bên sông chỉ thấy một màu đỏ rực. Đám cháy lan đến chân đê thì tắt.Tro nguội, Kha đi giữa bụi tàn tro tìm mẹ thấy lòng mình không ai đốt cũng hóa tro bay. Mười mấy năm Kha lớn lên , bà vẫn cặm cụi quét tàn tro trong lòng người ở lại. Người ta lại thuê đàn ông đi trồng rừng .Những đứa trẻ bắt chước một bộ phim Nhật Bản tháng bảy năm nào cũng kết hình nộm cầu mưa. Mùa hạn qua thì là mùa mưa tới. Rừng trống, lũ tràn, làng Kha nằm dưới thung lũng trở thành đáy lũ, nước tràn xuống xối xae ngập cả lòng người. Thiên nhiên sòng phẳng với con người từng tí một. Học phí cho bài học ấy nhiều đứa trẻ như Kha phải đánh đổi bằng máu mủ của mình. Mười mấy năm trôi qua rừng vẫn chưa xanh lại màu xanh cũ. Trong cái màu xanh hiện tại như có chút đớn đau, mất mát hằn trên từng gân lá. Đời cây có vân gỗ, đời người có vân tay. Không phải ngẫu nhiên tạo hóa sinh ra vạn vật đều có mối giằng níu với nhau như thế.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét