Không hiểu sao Kha luôn nhìn thấy mẹ trong hình ảnh những chấm đen nhỏ nhoi giữa nền trời biến động. Cái nền trời đang trong xanh vời vợi bỗng xám xịt ấy chẳng khác gì cảnh ngôi làng dọc triền sông bị cháy rụi trong ký ức Kha mười mấy năm về trước. Chiều ấy có trăng non, nền trời soi mình xuống dòng sông cũng đủ thấy truân chuyên giống phận người. Từng ăm ắp hiền hòa chảy vắt qua làng một khúc quanh, khéo léo như thắt dải yếm đào quanh eo thiếu nữ mà giờ sông như bầu vú người đàn bà cạn sữa già nua. Bọn con nít tụi Kha chơi trò rồng rắn lên mây trên đê, chán chê rồi kéo nhau đi thả diều. Kha nhớ bầu trời xanh lắm, thỉnh thoảng đùn lên những đám mây bã bừa khổng lồ màu trắng xốp. Trời về chiều gió mát bọn con nít thấy bầu trời đẹp chứ người lớn thì không thích. Trời nhiều mây bã bừa báo hiệu hạn hán kéo dài dù đang là tháng sáu âm, đúng là mùa mưa lớn. Không có gì tệ hơn ruộng đồng khi không có lấy một giọt mưa nhỏ xuống. Người già rỉ tai nhau rằng hạn giữa mùa mưa đó là tai họa khôn lường. Dĩ nhiên là đói. Đói quay đói quắt, nhưng bao nhiêu ký ức đói nghèo đều bị trận hỏa hoạn đốt sạch rồi. Một đốm lửa nào đó được nhen lên, Kha thấy tiếng mẹ gào thét kêu gọi mọi người dập lửa. Nhưng ngọn lửa lan nhanh liếm gọn cả ngôi làng trong phút chốc, bóng mẹ và những người đàn bà khác chỉ còn là chấm đen nhỏ nhoi trong nền trời đỏ rực. Đứng trên triền đê hướng về biển lửa, Kha chết lặng không nhấc nổi chân. Những năm tháng về sau của cuộc đời mỗi khi nằm ngửa mặt chờ mưa Kha luôn nghĩ thực ra đã vắng bóng cơn mưa từ những cánh rừng bị phá.
Những người đàn ông trong làng Kha đều có chung một nghề là đi đốn gỗ thuê. Chẳng ai biết tường tận về công việc họ làm ngoài những nắm tiền nhăn nhúm họ mang về cho vợ con. Khi đàn bà ngồi vuốt phẳng phíu từng đồng tiền thì trẻ con thích mân mê bàn tay cầm cưa, cầm rìu đã chai cứng lại của những người cha vai u thịt bắp. Người họ hôi hám, quần áo toàn nhựa cây rừng bết lại khô cứng, râu lâu không cạo và tiếng ngáy thì như tiếng cưa xẻ gỗ. Họ về lần nào là thấy nhà cửa ồn ã hẳn, thay phiên tụ tập nhà nhau uống rượu rắn, ăn thịt chó, nói chuyện tục tĩu và thỉnh thoảng đọc thơ tự chế. Họ không tha thiết ruộng đồng bởi họ thích làm công việc nhận tiền công theo ngày, nhanh gọn mà lại ít rủi ro. Còn đồng áng đã có phụ nữ ở nhà lo, làm cả vụ vài tháng trời gặp cơn mưa đá hay bị đàn chuột kéo nhau đến phá một đêm cũng coi như thất bát. Họ gieo vào lòng những đứa trẻ ước mơ cầm rìu đốn gỗ. Lớn lên Kha mới hiểu có những người khi nhìn thấy một thân cây đổ xuống đã không cảm nhận được nỗi đau của một tán cây nằm sóng xoài trên đất chẳng thể che chở cho chính thân xác và gốc rễ của mình. Không hiểu được khoảng trống của một gốc cây ứa nhựa bị bỏ lại giữa trời đất mênh mông. Giống như Kha mất mẹ đã là mất đi bóng mát cuộc đời. Những người đàn ông đã dốn gục bao nhiêu bóng mát? Kha không rõ, chỉ thấy những con đường họ đi dần ngắn lại. Phá hết rừng xa rồi đến rừng gần. Nơi nào đàn ông trong làng đi qua nơi ấy chỉ còn là khoảng trống. Kha thấy chân trời mỗi ngày mỗi rộng vì cái viền xanh của rừng bao quanh tầm mắt đã không còn nữa. Người già than ngột ngạt. Phụ nữ thở dài lo hạn hán. Đànông kêu cạn kiệt. Kha cũng thấy cạn kiệt, nhưng là vì trẻ con nên chỉ thấy trong mắt mình cạn kiệt màu xanh chứ không phải là nỗi lo cạn kiệt từng xấp tiền nhàu nhĩ.
( To be continued...)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét