Ngày ấy những lời đồn đại về việc bắt cóc trẻ con lan
rộng rắp làng. Bố mẹ thường nhốt kín tôi trong nhà để đi làm từ ngày này qua
ngày khác. Bạn của tôi là bóng tối có hắt vài tia nắng xiên ngang qua khe cửa,
mà nhờ đó tôi thấy được những hạt bụi nhỏ đang chiếm lĩnh cả căn phòng. Những
hạt bụi ồ ạt như muốn nuốt chửng tôi. Chúng lấp đầy phế quản tôi. Chặn đứng
nguồn ô xi đến cơ thể tôi. Mỗi giây phút tôi thấy mình như nhỏ bé hơn còn nỗi
sợ thì lây lan bằng tốc độ của ánh sáng. Tôi thấy tôi đang thoi thóp. Chết dần
chết mòn. Ngực như muốn bung tức. Vỡ vụn ra từng mảnh. Tôi hoảng sợ đến mức
không muốn kéo dài nỗi ám ảnh ấy nữa. Trong đầu tôi luôn là câu hỏi “làm sao để
thoát ra khỏi nỗi sợ hãi này?”. Chỉ còn cách tìm một cảm giác khác mạnh hơn, nó
tất yếu sẽ tự nhấn chìm tất cả những cảm giác xung quanh khác. Tôi đập đầu vào
tường đến bật máu. Tôi dùng dao cứa vào cổ tay. Máu rỉ ra từng giọt. Mộc từng
hỏi tôi mỗi lần làm thế có đau đớn lắm không? Nói ra thì Mộc không tin, nhưng
quả thực tôi chẳng hề thấy đau đớn. Những vết cứa mát lạnh, giống như một viên
kẹo bạc hà ngậm trong cơn khô rát họng. Tôi cứa rất nhiều vết thương lên cơ thể
mình như thế. Nham nhở như một thân cây khoác lên mình nhiều vết khắc hằn học
của thời gian.
Một ngày, tình
cờ mẹ phát hiện ra những vết cứa đó và hoảng loạn ôm ấp lấy tôi. Nhưng mẹ không
biết rằng, những cái ôm của bà như chiếc vòng kim cô trên đầu Tôn Ngộ Không.
Những cái ôm như thắt tim gan tôi chặt. Đau đớn đến ứa máu. Tôi luôn tự hỏi
rằng tại sao người lớn cứ bỏ mặc những đứa trẻ xa khỏi tầm mắt họ. Kệ xác nó
gào khóc trong nỗi sợ hãi của chính mình. Chỉ đến khi nào đứa trẻ ấy vấp ngã,
máu chảy lênh láng họ mới vồ vập, nựng nịu, vỗ về. Để làm gì khi mà rút cuộc mẹ
cũng chỉ hiểu rằng những vết cứa trên tay tôi đơn giản là những vết cứa. Mẹ
biết nó rất đau. Nhưng mẹ không hiểu sâu xa rằng tại sao con mẹ lại tự làm đau
mình. Mẹ không nhìn thấy được những vết khứa trong tim tôi. Trong những suy
nghĩ non nớt và cùng cực của tôi.
Tôi bắt đầu viết và vẽ. Tôi viết về nỗi cô đơn của
mình với ngôn ngữ và sức tưởng tượng của một đứa trẻ nhiều bấn loạn. Tôi vẽ
nghệch ngoạc về thế giới của tôi bằng gam màu buồn: Hoa có lệ, cây nhắm mắt,
con ốc sên biết bay, đôi chân tôi biến mất… Mẹ gần như phát điên lên khi nhìn
thấy tôi vẽ một người đàn bà xinh đẹp nhưng chỉ có một bên mắt và đôi môi thì
biến dạng. Mẹ hỏi tôi vẽ ai? Tôi thản nhiên trả lời “vẽ mẹ”. Tôi đã nắn nón, tỉ
mỉ đến từng bông hoa nhỏ trên chiếc áo mẹ mặc. Tôi chăm chút và yêu thương
những ngón tay thon. Tôi vuốt ve, vẽ như hít hà mái tóc mượt đen của mẹ. Tại
sao mẹ chỉ có một mắt ư? Vì mẹ đang nháy mắt với tôi nên một mắt kia đã nhắm
lại mà. Còn đôi môi mẹ thực ra có hình một loài hoa trong thế giới tưởng tượng
của tôi, nhưng có lẽ mẹ đã không nhận ra điều đó. Đó là bức tranh đẹp nhất
trong cuộc đời tôi. Kể cả sau này có ngồi vẽ tranh cho cả chục người tình thì
cũng chẳng có bức tranh nào được tôi vẽ bằng sự yêu thương nhiều đến thế. Nhưng
mẹ đã làm gì chứ? Mẹ đã hành động thái quá như một bà thầy bói lên đồng. Có lẽ
công việc quá mệt nhọc nên mẹ cần một cái cớ để giải tỏa. Hoặc có thể mẹ nghĩ
tôi là một đứa trẻ bị bệnh. Mẹ vò nát bức tranh, tức giận vứt nó vào bếp lửa.
Tôi chỉ còn nhìn thấy màu sắc của bức tranh tạo thành những đốm lửa xanh đỏ
đang bừng cháy. Ngọn lửa hả hê như cười nhạo tôi, nó thốc tháo luồn lách thiêu
đốt trái tim tôi. Tôi cứ ước mãi, giá như mẹ đánh tôi đau mấy cũng được chứ mẹ
đừng vò nát trái tim tôi như thế.
Mẹ bắt đầu cấm đoán tôi vẽ. Giấy trắng, bút chì và sáp
màu không còn tồn tại trong thế giới của tôi. Mẹ sợ tôi vẽ ra những thứ thui
chột nhưng bà lại không biết rằng tuổi thơ tôi đã bị thui chột từ lâu. Không có
giấy và sáp màu, tôi bắt đầu vẽ bằng tâm tưởng. Những con vật cụt chân xếp hàng
chơi trò chơi. Cây không rễ. Rừng không chạm đất. Chỉ có những đám mây màu đen.
Mắt lũ mèo màu đỏ. Con người đi bằng đầu. Loài chim phát ra tiếng hót từ lông.
Đám trẻ con gọi màu vàng là màu xanh. Gọi màu xanh là màu tím. Bao nhiêu con
sông đều chảy ngược lên trời. Những ngón tay ban đêm hóa thành móng quỷ… Tôi
thích thú với thế giới của mình. Ở đó không có sự bó buộc. Mọi quy luật bị đảo
lộn, nhưng tôi khoái trí nghĩ rằng đó mới thực sự là quy luật vốn có. Tôi cũng
không còn muốn viết nữa. Tôi gán cho mỗi sự vật trong thế giới tưởng tượng đó
một thứ ngôn ngữ. Chúng giao tiếp với nhau nghe như một bản nhạc giao hưởng. Ở
đó mọi sự vật giao tiếp với nhau bằng hình thể và âm nhạc. Và quan trọng hơn ở
đó không có sự xuất hiện của mẹ. Không có thứ gì để mẹ vò nát. Không có ngọn
lửa phừng phừng cháy. Tôi giống như người nhạc trưởng đang chỉ đạo cả giàn nhạc
của mình trong thế giới này cho đến khi tiếng mở khóa cửa vang lên. Cha mẹ tôi
trở về nhà sau một ngày làm việc. Những tháng hè dài dằng dặc trôi đi như thế…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét