Bi kịch là khi nhìn thấy rất nhiều điều tươi đẹp nhưng tuyệt nhiên chẳng thể chạm đến, người ta nên gọi tên mất mát là gì khi nó cướp đi ở con người nhiều thứ, tình thương, sự hi sinh, lòng khoan dung và cả hồi ức đẹp đẽ.Buổi tối đi giữa đám đông trên đường, tôi đã tự hỏi mình rằng rốt cuộc con người đang đi tìm gì giữa cuộc đời này, chúng ta kiếp trước là ai, là người như thế nào, tại sao phải trở thành con người, đột nhiên tôi nghĩ đến M, về cuộc gọi từ bên bờ đại dương cách một vòng trái đất, nửa năm rồi, chúng tôi không liên lạc với nhau, tôi mất liên lạc với M khi anh không còn sống chung dưới một thành phố với tôi nữa, M trở về Sài Gòn sống một cuộc đời khác, dạo đó thi thoảng M vẫn nhắn cho tôi vài tin, hoặc gọi điện, có điều điện thoại tôi chẳng bao giờ nghe máy, còn tin nhắn, tôi vẫn reply, nhưng số của M thường không cố định, cứ vài tháng lại đổi một lần, vì vậy tôi không rõ M dùng số nào. Câu đầu tiên M hỏi tôi : " Do you know who I am?. Mở đầu luôn là vậy, do đó tôi biết chính là M, người đàn ông thích ngao du tứ phương, dù là ở đâu, chân trời góc bể cũng muốn chinh phục. Lần này, M nhắn một mess bằng tiếng anh hỏi tôi tại sao kĩ năng viết của tôi lại tốt lên như vậy, một thời gian dài không gặp tôi có khỏe không, tôi đang làm gì, tôi chỉ nói rằng có lẽ là nhờ việc học Ielts, và vượt qua Ielts test với số điểm không thấp cũng không cao . Rồi M lại hỏi : " Do you know where I am? ". Làm sao tôi có thể biết được nơi M sống, khi mà anh có bao giờ dừng chân ở một nơi nào đó cố định đâu, tôi trả lời rằng tôi không biết, không dừng lại ở đó, M điện thoại, tôi không nghe, vẫn cứ để đấy cho đến khi màn hình điện thoại tắt, tiếng chuông báo tin nhắn reo lên, một loạt hình ảnh về những ngôi nhà phủ đầy tuyết, con đường đóng băng, cành cây trơ trọi, những chiếc xe hơi phủ đầy tuyết dưới ánh nắng yếu ớt của mặt trời. Tôi hỏi M đang ở đâu nhưng M im lặng, M bảo nghe điện thoại đi, rằng M muốn nghe giọng nói của tôi. Tôi thỏa hiệp với M bằng cách sẽ không nói chuyện với M bằng tiếng anh, mà thay vào đó chỉ sử dụng tiếng việt, nói đi nói lại hồi lâu, cuối cùng M cũng đồng ý. Tôi biết M từ hồi học năm một, khi M với chất giọng miền Nam trầm khàn, style ung dung, thoải mái bước vào lớp học, tự tin với vốn ngoại ngữ kha khá của mình, giới thiệu về bản thân trong sự ngạc nhiên của nhiều người. Có một điều đặc biệt hơn, rằng M là người lớn tuổi nhất trong lớp học của chúng tôi, lần đó cô giáo tình cờ chia tôi với M một nhóm, cả hai kết hợp rất ăn ý, vậy là quen. Không hiểu thế nào M lại ôm tình cảm của mình đến một nơi xa như thế, đột ngột liên lạc, đột ngột nói ra những lời như thế khiến tôi có phần hoang mang. M vẫn luôn là một ẩn số, khi tôi vào mùa hè năm đó, đã tự tay cắt đứt mối quan hệ của mình không một lời giải thích, M không nói gì, chỉ im lặng rồi ra đi. Vậy mà suốt một thời gian dài tôi nghĩ rằng M đã từ bỏ, hóa ra tôi sai rồi, mọi thứ vẫn tồn tại ở một nơi nào đó. Chỉ là tôi vô tình không biết đến nó mà thôi. Có những chuyện vốn dĩ không như mình nghĩ. Một đất nước mới, cuộc sống mới, công việc mới, với M có lẽ là chuyện tốt. Rốt cuộc thì tôi lại làm một người khác tổn thương.
Tắt điện thoại, nhắn cho M với vỏn vẹn vài dòng : " Rốt cuộc thì anh đang tìm kiếm điều gì trong cuộc đời này hả M? anh giống loài thiên di mải miết ngày đêm với những chân trời mới lạ, liệu rằng có khi nào anh thấy mệt mỏi và muốn dừng chân không?. . Cảm ơn vì tình cảm đã dành cho em, chúng ta vẫn mãi là anh em tốt chứ M ?".
Điện thoại báo tin nhắn đã gửi. Lòng tôi khẽ run lên một nhịp. Rồi thôi.
Chỉ vì M, luôn là một ẩn số. Mờ mịt.
Yên
19.2.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét