Sneaker trước đây chưa bao giờ là sự lựa chọn khi đi mua giày, vậy mà đã ôm rất nhiều đôi về trong suốt một năm qua, nhưng hiếm khi mang. Con người mình có nhiều thứ rất quái đản, kiểu như chỉ toàn mua về rồi để đó, nhìn chung đa phần là ngắm nhiều hơn là sử dụng. Hồi nhỏ, đi học thấy mấy thứ dễ thương be bé như ví bút, tẩy, bút chì, sổ tay... đều mua cho bằng được, mua về rồi lại chả mấy khi đụng đến. Con người dễ dàng nuông chiều bản thân mình nhiều hơn những gì bản thân kì vọng.Một cô bé, xúi tôi thay đổi style, chuyển sang phông đen trắng basic kèm mũ đen, sneaker cho thiên hạ hoảng hồn chơi, dù sao cũng là năm mới rồi, cũng đã đến lúc thay đổi bản thân. Tôi cười cười, rồi bảo chị mà change một cái, bảo đảm fan của chị chạy mất dép. Tôi lại nói thêm, hay để tôi up hình, viết dòng caption tên nó phía dưới " Maruko xử bậy". Nó cười toe toét, tôi cũng cười theo.
Dạo này, cơn đau lại xuất hiện chập chờn lúc nửa đêm, đa phần toàn là thức trắng. Cũng không biết làm gì để khá hơn, thôi thì cứ cố. Chịu đựng đến đâu thì chịu, chứ giờ dù là lý trí hay con tim cũng rệu rã cả rồi. Nó bảo tôi đừng nói nữa, rằng nó cũng muốn bỏ cuộc rồi. Trong đời ai cũng có ít nhất một lần can đảm, như tôi suốt những năm tháng qua, vẫn can đảm đối diện chống chọi với bệnh tật. Một mình.
Chị xin lỗi, lần nào cũng nói ra lời xin lỗi thế này, chị thấy mình thật tệ. Cứ mỗi lần nghĩ đến viễn cảnh em nằm sâu dưới ba tất đất lẻ loi kia, lòng chị không ai đốt cũng hóa tro bay. Đôi lần, khi lang thang trên đường, chị vẫn tự hỏi rằng em có thấy lạnh không, đang vui hay đang buồn, có thích nghe chị hát không? Muốn ăn gì để chị nấu, nhưng chẳng có sự trả lời nào, chỉ có tiếng gió khẽ trôi qua tai. Rồi chị lại xót xa đến mức chỉ muốn người nằm đó là chị. Nếu số phận cho phép, chị tình nguyện đổi lấy số phận của mình để em được sống, làm một đứa trẻ bình thường. Nhưng tiếc thay...
Hôm nay, chị đã làm được việc khiến bản thân cảm thấy hạnh phúc. Người ta khen chị giỏi. Em có thấy tự hào về chị không?
Em ngoan, ngủ ngon!
p/s: Bầu trời nhiều khi cũng thật đáng sợ. Con người hoàn toàn bị nuốt chửng bởi nó. Không thể hít thở, không thể tự tin tiến về phía trước, tuyệt nhiên chỉ ngắm nhìn. Âu cũng là một loại bất lực đến đáng thương.
Yên
22.2.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét