7/2/16

Chỉ là chơi vơi...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Hôm nay đã là ngày cuối cùng của năm cũ, cũng chẳng có gì tiếc nuối hơn nữa, dù là nhìn lại, cũng thấy mình đã đi xa lắm rồi, không còn những ngày bình yên, trong trẻo. Ngoảnh đầu nhìn lại một năm với biết bao chuyện xảy ra, những con người đến và rồi ra đi, ốm đau, bệnh tật, thuốc, bác sĩ , đủ đầy mọi cung bậc cảm xúc. Tất cả, đều gói trọn trong vòng một năm. "Không có được" chính là câu trả lời cho sự trưởng thành của một con người. Điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta không sai khi chọn lựa một lối đi riêng cho mình.

Tết, là những con phố đông đúc, nhộn nhịp những người. Ai ai cũng vội vã, ngược xuôi.

Tết, là đứa bé với đôi mắt sáng trong, mái đầu lởm chởm trên tay cầm phong bì lì xì giữa dòng người lại qua trên phố giữa một đêm mùa đông lạnh lẽo. Sự hối hả lấp đầy hơi thở, phủ kín mặt người.

Chơi vơi.

Tết, là người đàn ông tuổi trung niên co ro trong chiếc áo mưa cũ kĩ bày những con thú đồ chơi nơi góc đèn giao thông với hi vọng kiếm được những đồng tiền ít ỏi để kịp về quê ăn tết.

Chơi vơi.

Tết, là người phụ nữ già loay hoay với hai chậu nước cơm bên chiếc xe đạp tuềnh toàng, ốc vít đã rỉ rét, dù trời mưa hay nắng, lặng lẽ làm công việc của mình.

Chơi vơi.


Tết, là cô, chú lao công chăm chỉ , làm đẹp đường phố trong một chiều hai mươi chín tết. Khi giờ phút đó lẽ ra họ cũng giống như những con người khác, quây quần bên gia đình, đoàn tụ, dọn dẹp, cùng ăn cơm.

Chơi vơi.

Tết, là những xa xót chẳng tìm thấy bến bờ. Lọ mọ tìm chút ngày tàn còn sót lại. Hờ hững nằm giữa vệt xước.

Vậy là, chơi vơi...

p/s: Thì ra, đau lòng là khi nhận ra sự mất mát một cách rõ rệt.

Yên
7.2.16


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét