16/2/16

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Cuộc đời có những người dù tồn tại hay không, một ngày nào đó cũng không còn quan trọng trong lòng mình nữa,  chỉ là vết thương họ để lại trong lòng mình ngày càng sâu hoắm, đến độ bản thân không còn bận tâm đến cảm giác nó có rỉ máu hay lở loét hay không, chúng ta trơ khất giữa những nỗi niềm không bến bờ neo đậu. Một ngày ngoảnh lại, thấy lòng mình đã chết đi từ lúc nào mà bản thân không hề biết, cho đến khi đi giữa ngày nhiều gió lại thấy một tôi côi cút, bơ vơ, méo mó lạc lõng ùa về. Ngày xô qua , xô lại, chênh vênh, tôi lại ủ ê nỗi đau  thuở nhỏ bằng những câu từ xưa cũ, để rồi lại thấy đứa trẻ trong mình trở về, thuần khiết. Nỗi ám ảnh là thứ đáng sợ nhất trong cuộc đời mỗi người, chúng khiến đôi chân dù có muốn tiến về phía trước cũng phải lùi bước, dù đã cố thỏa hiệp với lý trí lẫn con tim. Có những người khiến cõi lòng mình chết đi từng phút khi còn là trẻ nhỏ, rồi lớn lên. Bức tường thành ngày nào ngày càng lớn, đến nỗi người ta sợ hãi khi có ai đó đưa tay chạm vào, hoặc cố tình phá bỏ. Mới thấy thương tổn người lớn để lại trong lòng trẻ nhỏ luôn là nỗi đau dong dài. Phải đi thôi. Ừ, rồi cũng sẽ đi thôi.

Có những ngày chỉ muốn một lần lạc bước ra khỏi cuộc đời mình...

Tồn tại hay không không quan trọng nữa. Mệt rồi, ngủ đi!

16.2.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét