Chúng tôi lại ngồi cạnh với nhau sau hai tháng không gặp, Mr. Tồ trách Th, Th thì giải thích, rồi cả hai lại chế giễu nhau. Lần nào ngồi lại cũng chém gió đủ các kiểu. Chỉ có khi được ở cạnh hai người họ, nghe họ đùa vui với nhau về những điều nhỏ nhặt, mới thấy mình như trở về những ngày hai mươi trong trẻo. Thật khó để định hình nỗi buồn có màu gì, bầu trời có còn xanh trong hay không, và ốc đảo trong lòng mỗi người đã ở đâu?Ngày mai, lại phải đối diện với nỗi sợ hãi trong tâm, giường bệnh trắng tinh đượm mùi vắc xin, và hàng đống loại dây ngoằn ngèo. Chỉ cần nhắm mắt thật chặt, phải không?
Rốt cuộc thì mình đang làm gì, có cảm thấy mệt không, đang vui hay buồn, mình cũng không hiểu nổi bản thân nữa. Có những ngày mà con người không có lấy một chút can đảm nào để tiến về phía trước. Càng bước đôi chân lại càng lùi về phía sau, ngay cả đôi chân cũng không còn muốn nghe lời mình nữa, vậy thì phải làm sao?
Một ngày bận rộn, không còn thời gian để suy nghĩ nữa, chỉ đêm về, trong lúc hơi thở trở nên khó nhọc mới nghe tiếng con tim trối trăn.
Ta nép vào lòng đêm, mà ngỡ như ôm gai nhọn vào lòng.
Vậy là, tan.
p/s: Be strong, my girl.
27.2.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét