24/2/16

Chút nắng cho ngày gió mùa...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Gió mùa lại về, kèm theo mưa, thành phố bao phủ một màu u tối. Bạn về, cả ba đứa không hẹn mà gặp, sáng đã nhận được điện thoại rủ đi ăn rồi cf tám. Nhưng mà ông trời thật biết làm người ta thất vọng, khí trời rõ ảm đạm, mây đen kéo đến. Khiến lòng người cũng ủ ê, chẳng muốn làm gì hơn là ở nhà làm việc mình thích. Cũng may là tối qua mình từ chối lời mời đi xem thuyền buồm  với chị và anh T, nếu không thì cũng sẽ không gặp được bạn, có lẽ chúng ta vẫn còn duyên với nhau bạn à. :)

Bạn ngẫu hứng tặng tôi chậu xương rồng be bé, xinh xinh, rồi lại bảo tôi chọn cuốn sổ mà tôi thích. Tôi thì không muốn cầu kì, rườm rà nên liền từ chối. Thì bạn lại nói dễ gì có dịp, mấy năm bạn mới lại về mà, ừ thì thôi đành nhận, xem như quà sinh nhật bạn tặng vậy. Cũng có chút ấm ấp giữa ngày đông ảm đạm.

Lúc trên đường về, bạn cười với vẻ mặt hí hửng, nhìn mặt mình rồi nói : " Khi nào A mới chịu lớn, cứ trẻ nít vậy hoài hả?", mình hậm hực nói : " Làm con nít thì có gì không tốt, lớn lên chỉ thêm phần mệt mỏi, tui mệt rồi, muốn nhỏ lại thôi. ", bạn cười to : " Hèn gì người ngày càng gầy nhom, y chang học sinh cấp ba, sinh viên chả ra sinh viên, người trưởng thành chẳng ra người trưởng thành". Mình im lặng, không nói thêm bất kì lời nào nữa, gió cứ dội ngược vào mặt từng đợt tê tái. Dường như thời gian xa cách quá lâu, bỗng thấy khoảng cách giữa lời bạn nói không còn vẻ thân thương như trước, chỉ thấy ở đó sự gượng ép nhếch môi cười.

Học trò mới là ba chị lớn tuổi, vẫn còn độc thân và yêu thích sự tự do. Vâng, hãy về đội của em và chúng ta sẽ cùng nhau tỏa sáng với hội ế toàn cầu, cộng thêm khả năng tự kỉ số một của em. Nói vui vậy chứ hễ khi dạy mấy chị lớn tuổi, lại thấy e dè, vì rằng bản thân nhỏ tuổi hơn, mấy chị lại hay gọi với từ ngữ tôn kính, mình đâm ra ngại. Thật lòng mình không dám nhận, chỉ cần tôn trọng lẫn nhau là được rồi.

Hôm nay đầu lại đau dữ dội, nhưng vẫn chịu đựng. Nói chung thì giờ có đau hay không đau cũng chẳng khá hơn là mấy, sức khỏe xưa giờ vốn dĩ có tốt hơn đâu, chỉ toàn tệ thêm, thì thôi than vãn một chút, rồi đâu lại vào đó. Giờ này mới thực sự gọi là tỉnh táo , cả ngày cái đầu cứ như tổ ong vò vẽ, cơn đau có phần dai dẳng hơn trước.

Bạn nói, học du lịch mà người lúc nào cũng co ro, chẳng lạ lẫm gì khi nghe câu đó lần thứ n, lần trước là chị, rồi anh T, đến anh H, Alex, rồi cả V, giờ đến bạn. Rõ phức tạp.

Là người có đam mê sâu sắc với Hàn, con người, cảnh vật, văn hóa và cả ẩm thực. Vậy nên mới học thêm tiếng Hàn, công cuộc cày cuốc tiếp tục bắt đầu khi đợt trước cày Ielts tơi tả vẫn chỉ dừng ở band 6. Có chút thất vọng khi mục tiêu phấn đấu ban đầu là band 7, trong khi đi thi thử đc band 6.5, thi thật còn 6.0, trên đời không có gì đau lòng hơn. Người nông dân ấm ức không biết làm sao. :(

Mà thôi, bỏ đi, dù sao cũng đã cố gắng rồi. Chỉ cần bản thân không hổ thẹn về mình là được. Không nên tham vọng quá. Trèo càng cao té càng đau. Triết lý ăn mòn từ nhỏ đến giờ.

HTC rõ đau đớn, từ đầu đến cuối chỉ thấy toàn bi kịch. Nói người xem phải làm sao để không rơi nước mắt? Trên đời làm gì có đúng sai rõ ràng, mọi thứ không thể là tuyệt đối, chỉ có thể tương đối thôi. Từ bỏ chấp niệm là điều không hề dễ dàng khi mà vết thương người ta gây ra cho nhau quá sâu. Không thể dối mình, dối người chi bằng đối diện. Phim kết thúc, để lại trong lòng mình một ấn tượng khó phai. Và là một nỗi chua xót không thể diễn đạt bằng lời.

Mà thôi, đi ngủ.

Hết ngày.

24.2.16



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét