Những buổi tối bình yên thế này không nhiều, hiếm khi lòng thấy bình an và cơ thể thì không kêu la. Những ngày mệt nhoài tôi lại tự ru ngủ mình bằng những điều đẹp đẽ mà mình có. Bằng tất cả niềm tin cộng lại. Như bản năng của loài người.Trong giấc mơ hôm nọ, tôi mơ thấy kết thúc khác của HTC, mọi thứ lờ mờ, k rõ nét. Nhưng chúng khiến tôi tâm hồn tôi ấm, dù điều đó không phải là hiện thực đi chăng nữa, thì khoảnh khắc đó cũng ở lại trong tôi. Rất lâu về sau.
Tôi không gặp T, đơn giản vì không muốn. Có những người thời gian trôi qua, mọi thứ về họ tuyệt nhiên không còn chút dư âm nào trong mình , chỉ thấy ở đó là một khoảng cách không tài nào gần lại được nữa, thứ gì đã vỡ là vỡ, dù có cố hàn gắn cũng không thể khác đi. Chỉ còn cách vứt đi.
Ừ, là như vậy.
V đến nhà tôi cũng với H, tự nhiên tôi thấy buồn cười. Có những người không hẹn mà gặp, không hề liên quan đến cuộc đời mình rồi tự nhiên lại liên hệ đến mình, theo một khía cạnh nào đó. Cuộc đời rõ thú vị.
L từng bảo hãy để cuộc sống của cậu nhẹ nhàng thôi, không nên suy tâm nhiều quá. Mình cười, rồi cũng bỏ lửng. Cho đến giờ vẫn thấy bản thân tệ hại và bất lực. Mãi chẳng thể bước qua.
Nhắm mắt. Mở mắt. Chỉ thấy những khoảng không chơi vơi.
13.2.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét