2/2/16

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Chị xin lỗi , vì đã không sống tốt phần đời của mình. Chỉ là trong một khoảnh khắc nào đó đứng giữa sân trường nhìn bọn trẻ nô đùa, chị lại nghĩ đến em, giá như số phận đã có thể đưa em đến với thế giới này, thì em sẽ được làm một đứa trẻ bình thường như những đứa trẻ khác. Có thể đến trường, đi học, ăn những thứ mình thích, mang trên mình những nỗi hồn nhiên trong trẻo, có một tuổi thơ bình thường.  Rồi cũng sẽ lớn lên, như chị. Chỉ là cuối cùng điều ước ấy vẫn mãi là điều hư ảo, rằng chúng ta thuộc về hai thế giới. Em thấy chị, nhưng chị vĩnh viễn không thấy em, nhưng đâu đó chị vẫn cảm nhận được rằng em vẫn ở bên chị, hiểu chị, và thương chị. Bằng thứ tình cảm chân phương nhất.

Chị sẽ không sợ nữa, dù giấc ngủ hằng đêm có mộng mị hay đáng sợ đến đâu. Nếu không thể thay đổi hoặc chọn lựa, chúng ta chỉ còn cách chấp nhận. Chị hiểu và chấp nhận.

Chị sẽ mạnh mẽ, nhất định.


p/s: Cho những ngày cuối cùng rồi cũng sẽ trôi qua.

2.2.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét