29/2/16

Boulevard số 00

ĐN, ngày...tháng...năm...

Lần nào về cũng nghe bản nhạc ru ngủ bên tai, từ giai điệu, câu chữ, giọng trầm bổng có khi u sầu, có khi vỗ về, lại có khi an ủi. Chỉ khi con người mệt đến mức không thể gắng gượng hơn được nữa, người ta mới chịu buông tay. Những sợi thần kinh được yên nghỉ.

Chẳng bao giờ nghĩ, sẽ có ngày bản thân lại đứng giữa nhiều con đường, mà mỗi con đường đều dẫn về mỗi cuộc đời khác nhau, cơ hội nhiều đôi khi người ta trở nên hoang mang, như cận kề vực thẳm. Chỉ cần một bước xái chân, vậy là ngã, thậm chí chết không thấy xác thân. Câu kinh cũ nhếch môi cười, lòng người từ đó mà bạc như vôi.

Không phải cứ phải làm nhiều việc mới thấy mệt, nhiều khi chỉ cần đi thôi, không nói gì, hoặc ngắm nhìn thôi lại mệt hơn gấp ngàn vạn lần so với thốt ra câu nói. Mọi ngôn ngữ đều trọng lực vô hình nào đó, theo cách này hoặc cách khác. Chúng ta chỉ nên là kẻ đi hàn gắn những đổ vỡ, thế thôi.

Bạn một lần nữa, lại nói rằng tại sao cứ ôm về mình nhiều thứ, trong khi sức khỏe không tốt. Cũng không biết nói thế nào, ở đây chỉ có nên hoặc không nên, sức khỏe vẫn luôn là rào cản, nên lần này nên gạt phăng nó sang một bên. Bước đi!

Mẻ bánh đầu tiên tự tay làm quả là niềm hạnh phúc, nhưng chẳng biết làm ra tặng cho ai, thế rồi cũng mang chúng tặng cho lũ học trò. Donut là thứ bánh bản thân rất thích, ngay từ nhỏ đã muốn lớn lên có thể tạo ra những chiếc bánh xinh xinh, và giờ thì cũng đã thực hiện được. Duy chỉ có điều, cảm giác không còn nguyên vẹn như xưa. Xướt xát.

Ngày lọt thỏm dưới đáy ngày một hình hài kệch cỡm...

Dưới đáy ngày, một mình tôi nằm.

29.2.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét