Những ngày phố chẳng níu nổi một cơn mơ, bản tình ca trở nên cũ kĩ, cố ướm cho mình một bản nhạc nào đó rồi tự nhủ rằng bản thân rất ổn, chỉ thấy kệch cỡm, dị hợm với một tôi đã ngả màu. Lao đi trong cái lạnh mùa Đông còn sót lại, ngắm nhìn sự chuyển động của vạn vật xung quanh vào những ngày cuối cùng của năm mà lòng có chút tiếc nuối. Con đường ngập đầy những chiếc lá úa màu bị gió cuốn phăng, chao đảo rời cành. Chiếc loa rè cũ kỹ nơi góc đường nằm im dù thời gian có phủ bụi. Phố chìm trôi dưới màn mưa bụi trắng xóa, con đường nhòe nhoẹt bóng người. Thời gian đôi lúc đứng yên, người ta lúc ấy mới biết mình vẫn còn thở, vẫn đi, vẫn sống. Chỉ là tế bào thần kinh không còn hoạt động bình thường nữa. Mọi thứ rơi vào khoảng không trắng toát. Tĩnh lặng.Tôi gặp Paul vào một chiều mưa ở Wonderlust, đôi mắt màu xanh sâu thẳm của cậu chấp chới liên hồi, trông có vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi.
- Are you An?
- Oh, yes. I'm An. And you are Paul?
- That's right. Nice to meet you.
- Me too, Paul...
Cuộc trò chuyện của chúng tôi bắt đầu, khi Paul kể cho tôi về chuyến hành trình của cậu, những đất nước mà cậu đã đi qua, và việc cậu rời nhà vào năm 16 tuổi, nó khiến tôi ngạc nhiên, vì rằng Paul nhỏ hơn tôi một tuổi, nhưng trông cậu khá chững chạc và chín chắn hơn nhiều so với thanh thiếu niên ở VN. Paul cần một căn hộ để ở vào khoảng thời gian 2 tháng, trong khoảng thời gian ấy Paul muốn khám phá thành phố và ngỏ ý muốn dạy chung với tôi. Mít Rơ Tồ ngồi cạnh tỏ vẻ không hiểu những gì chúng tôi đang nói, vừa nói chuyện với Paul thi thoảng lại phải quay sang dịch lại cho cậu ấy, đôi lúc Paul dõng tai lắng nghe chúng tôi nói, nhưng tuyệt nhiên cậu chẳng hiểu gì, và rồi Paul bảo tiếng việt thực sự khó học hơn những thứ tiếng khác. Rõ ràng là vậy, bản thân tôi thấy nó vốn đã phức tạp rồi, huống gì là cậu ấy. Một năm trước, khi Pepper về nước, mặc dù đã để lại mail , nhưng rồi tôi cũng bỏ quên nó cho đến bây giờ, có những mối quan hệ là tôi tự tay mình cắt đứt. Không liên lạc, không hồi âm, không chạm vào, mọi thứ trôi về một phía nào đó, mà bản thân đôi lúc không rõ, rằng liệu mình có quá đáng hay không? Rồi cũng bỏ lửng mọi thứ, thời gian thì cứ trôi đi vun vút...
Paul nói thích làm người tự do, có thể dịch chuyển khắp nơi trên tận cùng thế giới, khám phá nhiều nền văn hóa và gặp gỡ nhiều người, tôi và Paul giống nhau ở điểm đó. Tuy nhiên, vấn đề tôi gặp phải hiện tại khiến tôi bất lực với chính mình, sức khỏe luôn là rào cản lớn nhất giằng níu mỗi bước chân khi khao khát muốn đi đến tận cùng tuổi trẻ. Như H. Như Paul. Như chị. Những ngày mệt nhoài tôi nhốt mình vào đêm, thả mình chìm trong vô số con chữ đang nhảy múa trên màn hình máy tính, rồi sẽ nhẹ tênh như mây trời. Muốn đi đâu thì đi, đến nơi nào thì đến. Tuyệt nhiên sẽ không có nỗi thống khổ, bi ai nào cả. Không có một tôi cười nhạo với chính mình. Mọi thứ sẽ nhẹ nhàng thôi!
Mít Rơ Tồ hỏi tôi về Paul, về cuộc gặp gỡ như hôm nay, tôi nói rằng đó là sự tình cờ, khi Paul đăng stt trên CS và để lại số điện thoại, và tôi đã giúp đỡ Paul tìm một căn hộ cho thuê gần nhà mình. Sunway thật khác với những nơi khác, đó là một căn phòng bằng gỗ ấm cúng, ánh đèn neon vàng cùng với tông màu trắng gợi cho con người cảm giác yên bình đến lạ, giai điệu nhẹ nhàng từ bản nhạc cũ kĩ nào đó của Westlife cất lên. Một góc nhỏ cho những kẻ ưa một mình , thích cô đơn, hoặc thích yên tĩnh, na ná kiểu như tôi, đại loại vậy. Mít Rơ Tồ hình như cũng không thích những nơi ồn ào, lần nào chúng tôi cũng ngồi tán gẫu ở những nơi như Wonderlust hoặc Patio. Sunway là lần đầu đến, chỉ tiếc tôi không uống được bất kì thứ thức uống nào ở đó, vì rằng hương vị nó không ngon như những thứ nước tôi từng uống, tuy cùng một loại. Và cũng vì dạ dày của tôi không còn tốt như trước, nếu không muốn nhập viện lần nữa, thì phải biết cách thương nó. Tôi hầu như chẳng ăn được gì ngoài cháo, và bánh mì. Điều đáng đau lòng đều nằm ở đó. Hơn ngàn lần, tôi tự nói với mình, khi uống vào bụng hàng tá thứ thuốc kháng sinh đáng sợ ăn mòn cơ thể bé nhỏ của mình, thì cũng là lúc lý trí bảo tôi đừng uống thứ thuốc đó nữa. Con tim vỗ về, an ủi tôi rằng ráng thêm một tý nữa thôi, mọi thứ sẽ ổn, cơn đau hành hạ từ ngày này qua ngày khác khiến tôi tuyệt vọng biết nhường nào, dù muốn ăn nhiều thứ đi chăng nữa thì đó là điều bất khả. Ước muốn về một ngày cơ thể khỏe mạnh chỉ là điều viển vông, xa xôi. Mỗi phút giây trôi qua mệt mỏi biết nhường nào. Đôi khi làm một người bình thường cũng thật khó. Mà con người là giống loài kì lạ nhất trên đời.
Bên ngoài trời đã ngừng mưa, cuộc nói chuyên giữa tôi, Paul và Mr. Tồ đã đến hồi kết. Dòng người trên phố đã bắt đầu đông...Chúng tôi chia tay cạnh bên góc quen cửa sổ. Paul đi.
Tôi vốn vẫn luôn nhớ về một người, thi thoảng tôi muốn vứt bỏ tất thảy những kí ức về họ, nhưng rồi lại không đủ can đảm, suy cho cùng, tình cảm này ngay từ đầu không nên có, ngay từ đầu đã sai, và lẽ ra nó không nên bắt đầu, nhưng con tim muôn đời vẫn là giống loài ương bướng và đầy phản trắc, khi nó hoàn toàn đi ngược lại lý lẽ của bản thân. Tôi sợ điều đó, và chọn cách đối diện, nước mắt có rơi cũng tự chết đi trên nền gạch ẩm ướt, hoặc tự gió lau khô, mọi tình cảm ở một khía cạnh nào đó đều không có điểm dừng, con người hoàn toàn bị cuốn vào vòng tròn ấy. Từ người dưng, trở thành người quen, rồi đột nhiên trở thành người thương. Đi một vòng lại trở thành người lạ. Tất cả mọi thứ diễn ra vỏn vẹn chỉ trong một năm. Thì ra tôi đáng thương đến như vậy!
Mùa chưa qua, mà lòng thì đã cũ. Nghe những nua già chạm nhẹ bên đời.
.
Yên
4.2.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét