Dừng đèn đỏ, phía trước là một người phụ nữ trung niên trên xe chở một người phụ nữ lớn tuổi ( có lẽ là mẹ người phụ nữ kia), bên cạnh một chàng trai đèo một cô gái trẻ phía sau. Giọng cô gái trẻ nhỏ nhẹ cất lên : "Bà ơi, cài dây mũ bảo hiểm lại bà!". Người phụ nữ già nhẹ nhàng cài lại dây, đèn đỏ chuyển sang màu xanh, mọi người nổ máy trên con đường của mình, dòng người đông đúc hối hả ngược xuôi giữa con phố phủ đầy bụi, lấp đầy hơi thở, lòng người tự nhiên bình thản lạ. Cảm giác ấy, thì ra vẫn tồn tại, chợt nhận ra rằng bản thân bỏ quên cảm xúc đi đâu mất.Thành ra lâu rồi mới bắt gặp lại hình ảnh bình dị như thế, tình cảm giữa người với người cũng ấm áp lạ kì, ít ra là giữa cái lạnh mùa Đông lạnh lẽo như thế này. Cảm ơn, vì đã cho mình động lực để tiếp tục bước, ủi an cõi lòng vốn luôn là nơi tăm tối, già cỗi, nơi mà ánh sáng là thứ hiếm hoi, dù là đông hay hè cũng đều thê lương giống nhau.Lâu rồi, không gặp chị, chị vẫn vậy, không có gì thay đổi. Trời về đêm càng lạnh, khi cả hai chị em ngồi ở nơi cao nhất thành phố, ngắm nhìn sự dịch chuyển của dòng người phía dưới trong lúc thành phố lên đèn. Chúng tôi hàn huyên khá lâu, chỉ là vài ba câu chuyện cũ, nói đi nói lại cũng không hết chuyện. Chị vẫn luôn gọi tôi là " cô bé", với chị tôi vẫn luôn là một đứa trẻ. Chị hỏi tôi rằng khi nào tôi mới chịu lớn, mới tự tin về bản thân và thôi khép kín , thôi dằn vặt mình bằng những nỗi đau xưa cũ. Tôi cười, thật ra thì chính tôi cũng không rõ mình như thế nào nữa, khi con đường tôi đi dù là bây giờ hay trước kia, và cả tương lai sau này vẫn luôn một mình. Chính xác hơn là đơn độc. Chị không hiểu được điều đó đâu, tôn vốn định nói ra câu ấy, nhưng rồi lại thôi, đành im lặng. Còn nỗi đau, thì ai cũng có, không phải riêng tôi, và chúng ta phải học cách thỏa hiệp và chấp nhận. Điều này tôi đã nói nhiều lần rồi, quan điểm của tôi cũng chỉ có vậy, suy đi nghĩ lại, thì chỉ còn cách đó thôi. Thật mệt.
Alex gửi cho tôi một mess rõ dài, trong mail đề cập đến chuyện sẽ đi xa, một đất nước đông đúc và phát triển, chuyến bay khởi hành vào lúc 9h tối ngày 18. Tôi không reply, mà nhấn nút delete. Từ nhỏ đã là đứa trẻ mắc chứng bệnh sợ đám đông, sự chia ly, và việc ai đó không còn hiện hữu trên cuộc đời. Đến bây giờ, vẫn rất rất sợ. Nên không muốn nghe hay thấy về những điều đó nữa.
Ánh trăng trong lòng mỗi người vẫn luôn là màu vàng tươi sáng, còn với tôi, nó không phải là màu vàng, mà là màu trắng. Tại sao lại như vậy ư? Làm ơn đừng hỏi tôi câu đó, có những thứ trên cuộc đời này không hề có câu trả lời, chỉ đơn giản là vậy. Đó là thứ màu sắc chiếu rọi nơi tận cùng thế gian, càng sáng tỏ lại càng cô liêu. Chỉ là đến cuối cùng vẫn là nỗi bi thương chẳng thể diễn đạt bằng lời. Sâu thằm. Vô âm.
Ngủ thôi, ngày mai sẽ là một ngày dài!
17.1.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét