23/2/16

Cũ kĩ

ĐN, ngày...tháng...năm...

Ta đi qua cơn bão đêm qua
Bằng cơn ngái ngủ chập chờn miền dư ảnh
Tháng năm già nua trên từng gân lá
Nghe những tàn phai rụng rơi bên đời.

Những dòng thơ cũ, viết vội vào một đêm nào đó không nhớ, chỉ biết câu chữ luôn là thứ cứu rỗi tâm hồn khi không biết đi về đâu. Khi chơi vơi trên ngọn đèn ảo vọng của đêm, những lằn ranh của cơn đau và mộng mị lại hiện ra một cách rõ nét. Loanh quanh mãi vẫn là cơn đau cũ. Cũ kĩ quá rồi!

Một ngày, bỏ mặc trái tim mình nơi góc tối, không còn biết đau đớn là gì, thân xác nhẹ tênh. Lắm lúc, chân muốn đi mà lòng thì chỉ muốn đứng yên thôi, lắm lúc lý trí ủi an con tim bằng thứ triết lý cũ kĩ, nhưng con tim lại một mực phủ nhận. Lắm lúc muốn nhìn thấy đom đóm trong đêm, thứ ánh sáng ấm áp khơi mào trong đêm tối, phần người trong mình như được thức tỉnh.

Lâu rồi, không đến WD, dù là vậy trong lòng vẫn thôi thúc đến, nhưng bây giờ chưa phải lúc, mỗi ngày đều xoay như chong chóng, hoạt động hết công suất, đêm về mới có chút không khí để thở. Học trò bảo nghỉ ngơi, mà bản thân thì cứ muốn cố. Muôn đời, mình vẫn là kẻ cố chấp. Mà cố chấp đồng nghĩa với việc tự làm tổn thương mình. Nghe thật nực cười, nhưng sự thật là như vậy.

Mà thôi, bỏ đi.

Lúc rãnh rỗi, lại viết một dòng stt dài trên ZL, dĩ nhiên chẳng muốn ai hiểu, nên lại viết Tiếng Anh. Đột nhiên bạn cũ vào cm động viên, mình hơi ngạc nhiên. Vì rằng lâu rồi bạn ấy không nói chuyện với mình, mình cũng cũng không liên lạc gì với bạn, thi thoảng lại có những người làm mình choáng váng, đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên kia. Huống gì bạn ấy giờ đang ở trời Tây xa xôi, đã có lúc mình nghĩ rằng bạn ấy chả nhớ đến mình nữa, bạn ấy có nhiều bạn bè rồi, và cả những mối quan hệ không được gọi tên. Nên mình có là gì trong số ấy, cũng không lưu tâm nhiều như trước. Vậy mà, hôm nay bạn ấy làm mình ngạc nhiên.

Mà thôi, bỏ đi.

Chấm hết.

p/s: À mà thực sự rất thích cái vẻ đìu hiu của một khung cảnh đượm sắc thu.

Yên.
23.2.16


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét