ĐN, ngày...tháng...năm...

Cậu ta cứ thế đứng giữa sân trường dưới ánh nắng mát mẻ của mùa Xuân. Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ là người lạnh nhạt trước, nhưng rõ ràng lúc đó, có cảm giác nếu như đứng lại, thì cái tôi của mình sẽ bị khuất phục. Mà bản thân lại không cho phép mình làm điều đó. Vậy là chối từ.
Một thời gian sau kì thi, cậu ta được giải nhì, tôi được giải ba. Một lần nữa lại gặp nhau giữa sân trường, lần này chúng tôi đi đối diện nhau, nhưng cũng chính tôi là kẻ lơ trước, lơ đẹp là là đằng khác. Cậu ta khựng lại, níu lấy tay tôi với giọng thỏ thẻ : " Chúc mừng Â". Mình cười khầy, đáp gọn lọn vỏn vẹn ba chữ : " Cảm ơn T". Rồi bước đi. Từ dạo đó tôi thường tránh mặt T mỗi khi tình cờ gặp ở một góc nào đó trong trường, có khi ở thư viện, và cả ở căn tin. Tự nhiên thấy sợ khi đối diện với T, kiểu sợ hết sức vô lý. Nhưng tôi không thể tài nào lý giải cảm xúc trong lòng mình. Mọi thứ như cuộn len, càng gỡ càng rối, muôn đời luôn là tự mình mua dây buộc mình. Rồi lại chẳng thể thoát ra.
Thời gian trôi cái vèo, chúng tôi lên cấp ba, tuy học khác trường, nhưng vẫn còn sợi dây gắn kết bởi những đứa bạn khác. Một lần nữa lại gặp nhau trong hoàn cảnh hết sức ngô nghê, sinh nhật M, chỉ có bốn đứa M vẫn hay chơi , tôi chỉ nghe M loáng thoáng nói, mà tôi chưa từng nghĩ trong số ấy có T, tôi đã hết sức ngạc nhiên khi thấy T có mặt trong buổi sinh nhật hôm đó. Tôi đâm ra lúng túng, vụng về, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt T hôm ấy, đó hẳn là một ngày hết sức dài trong cuộc đời đi dự sinh nhật của tôi, tôi muốn nó kết thúc thật nhanh để mà có thể rúc vào đâu đó cho đỡ chênh vênh. Tự nhiên tôi thấy mình ngốc, rốt cuộc thì tại sao bản thân cứ phải chạy trốn một người mặc dù người ta chả làm gì mình , mà hình như bản thân lo xa quá rồi. Trời ơi, chết tiệt. Mặt T ngây ra, thi thoảng nhìn tôi chăm chú, tôi bắt gặp ánh mắt T nhìn mình liền lờ sang nơi khác, tại sao T lại có mặt ở buổi tiệc này, trời ơi rốt cuộc mọi thứ đang diễn ra theo hướng nào đây, hàng đống, hàng tá câu hỏi ở đâu bủa vây lấy tôi, khiến tôi nghẹt thở, càng muốn thoát ra càng bị vây kín. Được một lúc, tôi nằng nặc đòi về, M không chịu, năn nỉ mãi mới được. Rồi giọng H nói lớn, để T đưa  về cho an toàn, buổi tối đi đường nguy hiểm lắm. Lúc đó tôi chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cái tên H đáng chết, trời ơi, tôi đã muốn tránh mặt T rồi mà, H nói như vậy chả khác gì bảo tôi đi đào hố chôn mình. Tôi nói bằng giọng lạnh băng : " Không cần, mình có chân, tự đi được". T im lặng, nhìn tôi, H nói thêm : " Cứ để T đưa về", rồi giải thích đủ thứ balh blah. Tôi bực dọc nói lớn :" Đã nói là không cần rồi mà ". Rồi dắt xe bỏ đi một hơi, không nói với ai lời nào. Những thứ về T lúc đó lại hiện rõ mồn một. Như sao ở trên trời, sáng và trong.
Sinh nhật lần thứ 17, tôi nhận quà từ một nơi xa. Nhưng bên ngoài không đề tên người gửi, tò mò, khó hiểu là những từ dùng để diễn tả tâm trạng bản thân lúc ấy. Chưa bao giờ nhận được quà kiểu như này, rồi tôi bóc từng lớp giấy được bao bọc đẹp đẽ, tôi bóc cho đến lớp cuối cùng, một con heo màu hồng bằng thú nhồi bông xinh xắn, bên dưới kèm một tấm thiệp có lời đề tặng: " Chúc mừng sinh nhật Â". Chỉ có năm dòng chữ đơn giản vậy thôi, mà lòng tôi như co thắt, máu dần đông tụ dưới lớp da mỏng manh. Trực giác là thứ hiếm khi phản bội con người, và lần này tôi dám chắc cảm nhận của tôi đúng, là T, chỉ có T thôi. Chỉ có con người ấy thôi, con người khiến tôi muốn chạy trốn. Sau ngày sinh nhật ba ngày, tôi nhận được mess T gửi : " Chào Â, cuộc sống của cậu có tốt không? Lúc cậu đọc được những dòng này, mình đã ở cách nơi cậu sống nửa vòng trái đất, hẳn cậu sẽ ngạc nhiên lắm, mình xin lỗi vì đã khiến cậu khó xử, xin lỗi vì đã không mở lòng với ai, xin lỗi vì khiến cậu ghét mình, xin lỗi vì sự rời đi này. Cậu giữ sức khỏe, học tốt và bình an. Cảm ơn vì sự gặp gỡ của chúng ta, mình rất vui khi được biết cậu, là bạn của cậu. Hẹn gặp lại!".
Con người thường cảm nhận mất mát rõ nét khi rơi vào hoàn cảnh bi thương, mọi thứ chao đảo, rồi rơi xuống. Chúng ta không thể chống đỡ, không thể chạy trốn, không thể diễn đạt câu chữ. Im lặng thôi. Thì ra ký ức của mình cũng đã từng có điều đẹp đẽ như vậy, trong trẻo như vậy, hệt như giọt sương đêm đọng lại trên tán cây buổi sớm mai nào đó. Mọi thứ đều thanh yên và khiết lành, dạo này chỉ thích ôn lại chuyện cũ, và lòng thì thanh thản hẳn ra. Thi thoảng, tắm gội lại tâm hồn, bụi trần vướng nhiều chỉ khiến con người ủy mị, ủ ê, tâm có tịnh thì lòng mới yên. Nhắm mắt lại thấy mình thì ra chỉ cần những điều đơn giản như thế mới biết mọi chấp niệm trên đời đều cần đến lúc phải lãng quên, hoặc thỏa hiệp. Không xóa bỏ được thì học cách thương, điều gì đã qua cho qua. Cứ như vậy mới có thể an tâm mà hít thở mỗi ngày.
Thi thoảng, số lạ từ bên kia bờ đại đương gọi về, lòng lại xa lơ. Có khi là số của M, có khi là số của T. Vẫn là cuộc gọi nhỡ, hình như T và mình muôn đời duyên phận chỉ dừng lại ở năm mười bảy tuổi. Và chẳng thể trở lại được khoảng thời gian năm đó nữa, mặc cho thời đại công nghệ thông tin phủ sống rộng rãi và hiện đại đến đâu, thì vẫn có những điều đã dừng lại ở đấy, mãi mãi.
" Cảm ơn cậu, T. Cậu bây giờ thật khác với những gì mình cảm nhận trước kia. Mình sai rồi, xin lỗi vì đã không dám đối diện với tình cảm của mình, xin lỗi đã né tránh cậu. Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại vào một ngày đó không xa."...
Ấn nút send, màn hình máy tính hiển thị dòng chữ thư đã gửi. Từ đó về sau, mọi thứ lại về đúng vị trí của nó. Như chưa từng có lời nào được thốt ra bởi những con người nào, cuộc gặp gỡ nào. Như là khoảng trời nhỏ, có nắng ở phía sau.
Là tôi, từ chối tình cảm của một người, cũng là tự mình đánh mất tình cảm ấy. Âu cũng là số phận.
p/s: Dạo này thích sưu tầm ảnh lạ kì. :)
Yên
3.3.16