
Một buổi chiều trời mưa lắc rắc , nền trời là một gam màu ảm đạm, tôi tìm thấy hình ảnh tuổi thơ qua chú bán bò bía phía trước nhà học trò. Cũng chả hiểu thế nào vừa bước chân ra khỏi cửa đã bay sang bên phía bên kia đường, gặp ngay một lũ nhóc tay cầm cà rem vừa mua bò bía. Tôi bảo với chú rằng tôi không vội, nên chú cứ làm cho bọn nhóc trước. Rồi lại quay trở vào lấy xe, lúc dắt xe xuống cái dốc, mém tý nữa xe ngã, lúc sáng đã bị xe đè, hai cái chân vẫn còn đau ê ẩm, mà cũng may không gãy chân, gãy tay. Chứ không xác định làm thương binh loại một nằm một chỗ. Nhưng mà phải thừa nhận rằng trong cái rủi lúc nào cũng có cái may. Vậy nên tôi mới sống sót qua bao mùa giông bão.
Trưa không ngủ được, lại ngồi viết vu vơ, sau năm phút loay hoay đã cho ra một bài thơ rõ rầu. Mình đọc còn thấy rầu, huống chi người khác. Không hiểu sao cái kiểu thời tiết như thế này ảnh hưởng đến tâm trạng người ta ghê gớm. Huhu :(
Lâu rồi không viết về năm tháng
Khu vườn xưa cỏ đã rợp xanh rờn
Liêu xiêu trong ấy là chiếc hộp gỗ
Còn sót lại khi cơn bão đi qua
Thấy mất mát từ đôi mắt trẻ thơ
Nhìn lại phía xa một ánh trăng gầy guộc
Nhưng ước mơ nhốn nháo
Ngày là tàn tích đêm thâu
Lâu rồi không nhận bàn tay ai
Cơn đau gó bụa bờ nông nôỉ
Gió xéo chiều trăng lạc đi mất
Chiều còn sót lại trong nỗi khát khao.
p/s: Hôm nay là chủ nhật, nhưng mình cứ ngỡ hôm nay là thứ hai. Mọi thứ vẫn trôi đi trong tích tắc.
Yên
27.3.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét