Sẽ đến lúc em không làm thơ nữa
Chuyện ngày xưa chỉ nên giữ trong lòng
Dù có viết nhiều thế nào đi nữa
Chúng ta vẫn đi hai con đường khác nhau
Chỉ là em tự thấy mình xa xôi
Thời trẻ dại cũng xa xôi như thế
Duyên phận an bài cho chúng ta gặp gỡ
Chung một đoạn đường rồi lại rẽ ngang
Em thường khấn nguyện rất lâu
Về một ngày người điềm nhiên qua dâu bể
Nở nụ cười tươi như nắng mùa Hạ
Rồi bảo em rằng nhất định phải bình yên
Sẽ đến lúc em không dõi theo nữa
Khoảng trời xưa giờ đã chật chội rồi
Chân đi hoài rồi sẽ đến lúc mỏi
Em lại về mở khóa căn phòng xưa
Tháng Ba bây giờ cũng sắp qua
Con phố nhỏ heo hút tiếng cười nói
Ngọn đèn vàng trên cao hiu hắt
Em tự hỏi lòng liệu nó có cô đơn?
p/s: Duyên phận giữa người với người thật ra cũng mỏng manh lắm. Chỉ là khoảnh khắc chúng ta nhận ra mình thương một người, lại là khoảnh khắc ở lại. Rất lâu về sau.
Yên
23.3.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét