20/3/16

Những ngày đi xa...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Những ngày nhàn nhạt, làm gì cũng thấy trống rỗng. Không biết phải nép mình vào đâu, cơn đau nửa mê nửa tỉnh, có khi dai dẳng, có khi âm ỉ, rồi cũng đi qua.

Trời nắng, chỉ có lòng người là hoài ướt mèm, cũ kĩ, phải đi bao lần mới hết tháng Ba, khi tuổi trẻ là những tháng ngày thấy mình vô vị và buồn chán, thấy cuộc đời dài rộng mà mình chỉ là một hạt bụi nhỏ bám chân kẻ ở người đi.Đời dài rộng quá, mà loanh quoanh hoài vẫn chỉ là nỗi buồn cũ. Xướt xát cõi lòng thêm phần tái tê.

Giá như có thể bỏ lại tất cả phía sau mà sống cuộc đời mình, làm công việc mình thích, đi đến nơi mình từng ước mơ, và bằng lòng với sự chọn lựa của mình. Hẳn vui. Ít ra có thể sống cuộc đời của mình, thuộc về mình và tự do nơi cùng trời cuối đất. Như loài thiên di mải miết ngược xuôi, dẫu là ngày hay đêm, mưa hay nắng, phong ba hãy bão táp vẫn có thể vùng vẫy tự do. Chỉ có như thế bản thân mới thấy như mình đang sống. Mọi thứ sẽ không giống bây giờ. Nhỉ?

Rất lâu rồi, không còn ra biển. Chỉ vì sợ thấy ánh mắt của T, nỗi cô đơn của L, và sự đơn độc của bản thân. Vậy đó, nếu đã không có đủ sức đối diện, nếu đã nhìn thấy sự yếu đuối trong đấy, thì thôi bỏ đi. Chúng ta chẳng còn gì khác ngoài nỗi đơn độc trong mỗi giấc mơ hằng đêm, và tự ủi an mình bằng tất cả sự yếu ớt còn sót lại, rằng dù thế nào, thì chúng ta vẫn phải sống tiếp. Trưởng thành đồng nghĩa với đơn độc, cái giá phải trả cho việc lớn lên, việc chúng ta từ bỏ cái này để có cái khác, và đôi khi có cả mất mát.

Chậu xương rồng bạn tặng, cao lớn hơn trước. Nhìn nó tự thấy xấu hổ về bản thân biết nhường nào. Lâu rồi, chả trồng được cây nào ra hồn, đa phần toàn chết, có lẽ hết duyên với việc trồng cây rồi. Đến cây cũng bỏ mình đi, thì còn biết nói gì hơn.Như vậy có tàn nhẫn quá không?

Thì ra lại có những ngày thê lương đến thế.

Yên
20.3.16




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét