
Chị bay chuyến bay 11h đêm, trời nhiều gió, lá ngoài đường rụng nhiều. Dáng chị nhỏ nhắn bước vào khu check-in, bỏ lại phía sau cả một vùng trời xào xạc gió. Lặng lẽ nhìn dáng chị đi khuất, tôi quay đi mà nước mắt cứ thế ứa ra. Nỗi sợ hãi năm nào lại trở về, nghe mất mát gọi tên và chia ly nhếch nhác khóe môi. Sân bay và bệnh viện là hai nơi bản thân rất sợ mỗi khi đối diện, vậy mà lần nào cũng đến đó với một tâm trạng khó coi, lần nào cũng gặp, cũng sống chung. Cuộc đời có nhiều thứ thật buồn cười.
Chị đi, chỉ để lại hai cuốn sách và một dòng tin nhắn khi tôi rời sân bay. Giá mà tôi ước gì mình không đọc chúng, thì có thể bây giờ tâm trạng tôi đã không tệ như thế này. Thường thì người ta dễ xúc động trước những điều bé nhỏ, bình dị, chỉ khi ấy họ mới biết rằng trái tim mình thì ra vẫn còn cảm xúc. Trong sách chị có thư, không những một bức mà đến tận ba bức.
Bức thứ 1. Chị viết :
" You have a choice in this world. I believe, about how to tell sad stories, and we make the funny choice."
Và chỉ vì thế mà chị muốn mang hai quyển sách này để tặng em. Chị không giỏi đoán người khác thích gì, cũng không giỏi chọn một món quà mà họ thích. Chị tặng thứ chị quý.
Cuộc đời vẫn còn rất dịu dàng khi mình bắt gặp những điều đẹp đẽ từ trong mất mát. Sự đời trần trụi khiến mình đôi phen khóc lở, tiếc lở. Nhưng trong cái bi thương vẫn còn đâu đó những tình cảm chân thành.
Có thể em đã đọc những quyển sách này rồi, có thể chưa nhưng điều mà chị muốn mang đến cho em chỉ là lời cất nhắc yêu cuộc đời của em khi còn có thể.
Tin vào điều kì diệu không có gì là hoang đường. Nếu đó là lý dó lẻ loi để mình vui sống. Và dù sự thật cuộc đời có bi thương cũng hãy mỉm cười với lòng rằng : Tôi đã sống những tháng ngày hết lòng như thế.
Hãy làm gì em muốn, hãy yêu một gã trai, hẹn hò lãng mạn với anh ta, xem phim cùng nhau,dành điều bất ngờ cho nhau, bên nhau, dẫn nhau đi ăn những món ăn vặt ngoài phố, đèo nhau đi đó đây, những nơi hay ho của Đà Nẵng hay bất cứ nơi nào mà em muốn.
Vì cuộc đời ngắn ngủi nên em hãy học thờ ơ. Tập trung làm điều em thích! Dành thời gian cho người em thương và...thế thôi!
Tạm biệt cô bé,
Hẹn gặp lại em vào một ngày nọ, không xa
Chị của em- LX."
Bức thứ 2. Chị viết :
" Nhóc, em biết không?
Chị từng rất tự hào vì mình có những mối quan hệ tưởng chừng như không đời nào có sự thay đổi. Thế những mà đến khi những điều chị không mong chờ lại thực sự đến thì chị mới thấy mình thật sự đáng thương. Chị rớt xuống cái hố đen ấy thật lâu và tự dằn vặt mình hoài với một câu hỏi " chị đã làm sai điều gì? ".
Lâu dần, khi chuyện ấy đã trở thành quen thuộc thì chị lại thấy mình nhạt. Không còn cảm xúc, không còn tổn thương mà chỉ là mỉm cười chấp nhận vậy thôi. Nên bây giờ chị cứ sợ một cái gì quá thân sẽ lại nhanh đến hồi đổ vỡ. Nên chị bao lâu giờ không còn ồn ào, không còn cởi mở, không còn thể hiện sự tha thiết ra bên ngoài, chị sợ cái gì chị càng nắm chặt thì càng rời xa, sợ cả quá nhiều thiết tha sẽ rất nhanh đến hồi lạnh nhạt. Nên chị như chị bây giờ, lẳng lặng dõi theo tất cả những ai mà chị quý. Sẽ xuất hiện những cam kết rằng chị luôn ở đó.
Em là một cô bé nhạy cảm và cũng dễ bị tổn thương. Chị có thể luôn dõi theo em, nhưng chính em mới giúp được em gỡ bỏ vỏ ốc mà bấy lâu em trú. Như chị nói ấy, bé Mây rồi vẫn phải trưởng thành đối diện với những rắc rối của bản thân, và hóa giải những cảm xúc rối ren về cuộc sống. Em sẽ làm được tất cả thôi, cô bé!
Nhưng mà, em là một cô gái lương thiện. Cuộc sống rồi sẽ tặng những món quà tương xứng cho em thôi!
Chị- LX"
Đến đây, tôi không thể đọc thêm bức thứ ba nữa, tôi không đủ can đảm, nước mắt khiến câu chữ nhòe đi cả rồi, không thể gõ thêm được nữa. Phải thật bình tâm thì mới có thể tiếp tục. Như tôi đã nói rồi, người ta chỉ rơi nước mắt trước những điều bé nhỏ và bình dị thôi, những điều chân thành và giản đơn vẫn luôn hiện hữu quanh ta, chỉ là chúng ta vì quá bận rộn với chính mình mà thờ ơ, bỏ dở. Tâm hồn nên được ủ ấm nhiều hơn phải không?
Chúng ta không phải là người mạnh mẽ, nhưng đủ mạnh mẽ để có thể đi qua nỗi đau.
Thế nên, một lần nữa thôi, cho bản thân được yếu đuối một lúc rồi lại trở về là mình. Chỉ hôm nay thôi.
Yên
13.3.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét