11/3/16

Giữa hai thế giới...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Coi xong phim, cũng là lúc trời vừa sáng. Trời coi bộ thấu hiểu lòng người, tặng nguyên cho một ngày âm u, xám xịt. Trước giờ chưa ai hiểu bản thân như vậy, cảm xúc chạm đáy rơi không điểm dừng. Có gì vui hơn chăng?

Chị lang thang ngoài biển vào một ngày không nắng, mây trên đầu một màu đen kịt, gió biển mằn mặn thổi xướt qua vai, tóc chị dài, buông trong gió. Heo hắt một vùng trời tháng Ba. Nỗi buồn phần ai nấy giữ, thế giới ai người ấy sống, vậy mà nụ cười lắm khi méo mó sau lưng.

Trong giấc mơ đêm qua, một thế giới đầy những mặt người nhấp nhoáng giữa đêm, cơn đau kéo dài suốt 2 tiếng đồng hồ cũng đã đến hồi kết. Rốt cuộc thì chúng ta phải mạnh mẽ đến phút giây nào nữa đây, khi mà bản thân trở nên hèn nhát và yếu đuối không tưởng, không muốn gặp ai vào những ngày như thế này. Chỉ muốn nằm im, nơi góc phòng u tối. Không đèn, không người, và không những chơi vơi.

Có những ngày mà việc hít thở cũng trở nên mệt mỏi.

Thế giới chia làm hai. Một nửa trống, nửa còn lại chật chội tiếng thở dài...

À ơi, à...ơi..

11.3.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét