2/3/16

Old things part 2

ĐN, ngày...tháng...năm...

Biết nhau từ lần đó, về sau cậu ta hỏi tên, học lớp nào, sao chẳng bao giờ gặp mình ở trong trường, mình cười bảo sao cậu ta học chuyên Toán mà ngốc thế, trường học rộng lớn là thế, nếu có gặp cũng chỉ lướt qua nhau, mà hồi đó mình là con bé khá khép kín, lại không có gì nổi bật, làm gì có ma nào biết đến. Huống gì cậu ta là sao ở trên trời, mình là kẻ phàm phu tục tử làm gì dám mơ mộng, chỉ ngắm nhìn thôi. Nghe mình nói câu ấy cậu ta có vẻ e ngại, rồi bảo đừng nói như thế, cậu ta cũng chỉ là do siêng năng mới được như vậy. Mình phì cười, ai cũng siêng năng như cậu thì chắc đều thành thiên tài cả. Đó là câu nói mình nhớ nhất lúc ấy.

Mùa Xuân, vạn vật tươi đẹp, muôn hoa đua nở, trời đẹp lạ. Kì thi học sinh giỏi thành phố năm đó, mình nằm trong đội bồi dưỡng Tiếng Anh đi thi, cậu ta cũng vậy. Trước ngày thi nhà trường tập trung mỗi đội và dặn dò những điều cơ bản trước khi xuất phát. Lúc về, một bàn tay đập nhẹ lên vai mình : " Này! ". Mình quay lại, thì thấy người quen, mình cũng cười cười, nói vài ba câu xã giao. Cậu ta mắt chữ o miệng chữ a có vẻ ngạc nhiên : " Ủa, cậu cũng đi thi hả? ". " Ừ, cậu được đi thi chả lẽ tớ không được?" - Mình nói với giọng mỉa mai.
- Nhưng lần trước cậu không nói với mình về chuyện này

- Tại sao mình phải nói với cậu?

- Thì...dù sao cậu cũng phải nói chứ!

- Mình thích những điều tự nhiên nhất - Mình bình thản đáp.

Cậu ta tỏ vẻ khó chịu, mình nói tiếp...

- Chúc cậu thi tốt! Tạm biệt.

Rồi mình bước đi thật nhanh, mình đã không nhìn lại, mặc cho cậu ta ngơ ngác giữa sân trường.

p/s: To be continued part 3...


2.3.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét