Trời đột ngột trở gió, bụi tung mù mịt, và cả chiếc lá héo úa mỏng manh lìa cành một chiều ngược nắng. Lòng người cũng trôi đi. Không chốn neo đậu.
Cho đến bao giờ mới chịu từ bỏ cố chấp hả A?
Cho đến bao giờ mới có thể thoát ra khỏi nỗi ám ảnh xưa cũ. Nụ cười trong và một tâm hồn trọn vẹn.
Khi nào mới thôi nhạy cảm và thôi bất an bởi những điều nhỏ nhặt.
Khi nào mới thôi dằn vặt mình và chiến thắng bản thân như đã từng...
Thôi, được rồi, nhất định sẽ có cách. Nhất định sẽ yên ổn thôi. Nhất định như vậy.
Ừ, ngủ đi, ngày mai sẽ là ngày nắng.
p/s: Hội An vẫn trầm buồn và rêu phong, chỉ là không muốn cảm nhận nữa.
10.3.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét