25/3/16

Cô đơn là sự trở về...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Bạn khoe đã cắt tóc ngắn, mới trưa hôm qua. Nhớ đến lần đầu tiên quyết định cắt đi mái tóc dài nuôi dưỡng suốt hai mươi năm, rồi từ lần đó trở về sau, tóc không còn dài nữa, hễ cứ qua vai là cắt, cứ thế lâu dần thành thói quen. Bạn thuộc tuýp người vừa truyền thống xen lẫn chút hiện đại, tóc bạn dài, đen óng, khi nghe bạn nói cắt tóc ngắn, trong lòng dấy lên nỗi hoài nghi rằng có phải bạn vừa trải qua chuyện gì đó không, hoặc nếu không cũng đã đến lúc bạn nói lời tạm biệt với người con trai trong câu chuyện cũ về một ngày Hội An nắng chẳng còn trong, về một ngày họ rời xa bạn không một lời tạm biệt, ở một bầu trời khác, ngày và đêm cách nhau rõ rệt. Bạn sợ đến Hội An mỗi khi chuyển mùa, trái tim lại thổn thức mỗi khi nghe ai đó nhắc đến khi vô tình lạc lõng giữa đám đông trên phố, trong những cuộc trò chuyện của bạn bè, và mỗi lần lướt fb thấy ai đó up hình. Tôi chưa bao giờ dám nhắc đến người con trai ấy trước mặt bạn, chỉ bởi, tôi sợ bạn sẽ lại chạnh lòng, rồi tủi thân, sẽ sản xuất ra loại nước rẻ tiền chẳng ai mua. Ấy thế mà thời gian cứ trôi, không ai còn nhắc đến chuyện cũ, chỉ là mình tôi nhớ, khi bạn nói bạn cắt tóc rồi. Tôi nói, thay đổi cũng tốt thôi. Mong là mọi thứ sẽ ổn. Rồi tôi cười với bạn, như trêu chọc. Gió vẫn cứ thổi.

Bạn từng hỏi tôi rằng tôi có cảm thấy cô đơn không? Tôi bảo có. Tôi biết lý do bạn hỏi như vậy, nhưng không hỏi bất cứ lời nào, chỉ đi cạnh bên, và im lặng.

Cô đơn luôn có trong mỗi con người, và trực sẵn mỗi khi con người nhận thức về bản thân rõ rệt. Và chỉ khi chúng ta trở về với thế giới của mình.

Cô đơn thật ra đã ở bên tôi rất lâu rồi, chỉ là đã đến lúc nó trở về. Thế thôi.

Tháng Ba, người con gái phương xa vẫn nuôi ảo vọng về một cuộc gặp gỡ bên bờ đại dương trở về.

p/s: Những cái cây trong thành phố đã trụi lá cả rồi. Và tôi thì không còn thấy mình nữa.

Yên
25.3.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét