Hồi học cấp hai, rất thích một bạn nam ở lớp bên cạnh, bạn ấy nằm trong đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường, đẹp trai, cao ráo, chăm học, dĩ nhiên xung quanh bạn ấy không thiếu những bóng hồng vây quanh, nhưng bạn ấy chẳng mảy may để ý. Vẻ bên ngoài lạnh lùng và có phần ngạo mạn khiến bản thân có chút không ưa, lúc đầu chỉ đơn thuần là thích, nhưng càng về sau, đặc biệt là khi nhìn thấy bạn ấy đối xử không tốt với N - người bạn học chung lớp với cậu ta. Rồi dần dần mình đâm ra ghét, lúc đó mình đã nghĩ cậu ta nghĩ cậu ta là ai, dù có học giỏi đến đâu mà tính tình không ra gì cũng là đổ bỏ đi, huống gì Bác Hồ từng nói người có tài mà không có đức cũng là người vô dụng, bản thân vốn quan niệm điều đó từ nhỏ, khi học môn đạo đức, bài học vỡ lòng đầu tiên cho đến giờ vẫn còn hằn sâu trong tâm trí. Mọi hình tượng đẹp đẽ về cậu ta dường như sụp đổ, lòng có buồn cũng như gió thoảng qua, vậy là thôi để tâm.
Ít lâu sau, lớp mình có thêm một bạn nữ chuyển đến, bạn ấy dễ thương, có duyên, tính tình vui vẻ và đặc biệt bạn ấy vẽ rất đẹp. Mọi thứ ban đầu chỉ là những đồ vật bình thường khi đến tay bạn đều trở nên đẹp đẽ và sinh động lạ kì, mình thực sự ngưỡng mộ bạn. Trái đất thật nhỏ, không hiểu trời xui đất khiến thế nào, con trai trong và ngoài lớp đều rất nhiều, chưa kể tất cả số nam sinh trong trường. Bạn ấy ai không thích lại đi thích cái tên đáng ghét nằm trong đội Toán ấy, một lần nữa mình lại thấy khó chịu trong lòng, dĩ nhiên không phải đố kị hay ghen ghét gì, có điều sao đứa con gái nào cũng đâm sầm vào cậu ta như vậy, rõ ràng cậu ta là kẻ không tốt, lại cao ngạo, có gì hay ho cơ chứ, mình đã nghĩ như vậy trên lúc đạp xe về nhà.
Mùa Đông tháng mười hai, trời lạnh tê tái, cái lạnh cắt da cắt thịt khiến người ta co ro trong lớp áo lạnh dày, trên đường đi học về, đến ngã tư đông đúc người, mình chuẩn bị rẽ, thì đằng trước mình một người phụ nữ đang đạp xe chở nhiều củi khô trật tay lái liền ngã nhào xuống đường. Mình hốt hoảng dừng xe chạy đến đỡ, số củi rơi tung tóe trên đường, chiếc xe ngã còng kềnh, bị móp méo nhiều chỗ, chưa hết bàng hoàng thì bên cạnh mình đột nhiên xuất hiện một giọng nói trầm khàn : "Cô có đau chỗ nào không cô? ", mình đơ mất 1 phút vì giọng nói ấy, ngước mắt lên thật không thể tin nổi. Là cái dáng vẻ ấy, giọng nói ấy, là cái tên cao ngạo ấy, hóa ra tên đó vẫn còn chút hình tượng để cho mình nghĩ lại. Dìu người phụ nữ đứng dậy một cách chậm rãi ,rồi thu nhặt tàn cuộc, người phụ nữ không ngừng cảm ơn chúng tôi và mỉm cười bằng nụ cười hiền dịu. Chúng tôi biết nhau từ lần đó, oan gia ngõ hẹp. Haizzz....
p/s : part 1, old stories in my childhood. To be continued......See u soon part 2.
1.3.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét