ĐN, ngày...tháng...năm...
1. M nhắn tin chúc mừng ngày 8/3 .
- " Happy women's day my girl".
- " Thanks for your caring. Keep your health". - Tôi rep.
Rồi M nói về việc mới đóng xong cái bàn trong căn phòng nhỏ của mình, M gửi một loạt ảnh cho tôi xem, căn phòng bừa bộn và cả cái bàn mới. M bảo đừng cười anh, vì anh không có thời gian dọn dẹp. Sau một lúc, M lại bảo đợi anh một phút, M sẽ cho tôi xem cái này. Và tôi đợi, sau một phút hình ảnh có chậu cây phong lan màu tím bên cạnh là một bó hoa đẹp đẽ hiện lên, không phải là lần đầu tiên nhìn thấy hoa nhưng có lẽ bức hình có chậu phong lan có sức hút lạ kì, ấm áp và dịu vợi, cộng thêm ánh đèn vàng tỏa ra cho người ta cảm giác bình yên đến lạ. M khoe mới mua nó hôm qua, và đặt trên chiếc bàn mới. Mọi thứ dưới bàn tay khéo léo của M như được khoác lên lớp áo mới. Cũng dễ hiểu thôi. :)
L nhắn tin chúc 8/3, bảo phải vui và cười nhiều, rồi không quên để lại cái ôm, lần nào nó cũng là người chu đáo như vậy.
Đến chị nhắn tin chúc 8/3. Chỉ có vỏn vẹn 4 chữ đã thấy ấm lòng.
- "Happy women's day Yen! "
- " Happy women's day chị ! "- tôi rep bằng icon mặt cười và chúc chị.
Mở zalo, bạn Mr. Tồ chúc một tràng rõ dài
- " Chúc mừng ngày 8/3, chúc cho một nửa còn lại của thế giới thật bình an và nhiều hạnh phúc".
-" Cảm ơn Tồ nhiều, chuyện lạ hôm nay chúc luôn, chắc trời mưa"- tôi rep bằng giọng chế giễu, rồi tặng cho cái icon mặt cười nhăn răng. Hình như T khác đi nhiều rồi. Cũng tốt thôi.
Người cuối cùng là T, thế nào mà mỗi lần tin nhắn tới vào cuối ngày, trong lòng vẫn linh tính đó là T, người năm nào cũng là người nhắn tin cuối cùng, nhưng không bao giờ chúc, chỉ nhắn một dòng ngắn. Vào những ngày đặc biệt trong năm.
- "An Yen, take care".
Mess của T, tôi vẫn đọc, vẫn giữ, nhưng không rep. Chẳng vì lý do nào, chỉ đơn giản là không muốn rep. Vậy thôi.
Tôi tình cờ bắt gặp ĐCCOL ở FHS khi tình cờ dẫn em trai đi mua sách, và rồi tự thưởng cho mình trước ngày 8/3, cầm lên rồi bỗng dưng thấy sao hợp với mình thế này, vậy là mua. Có duyên, có duyên :)
2. Tôi bắt gặp người đàn ông hôm nọ tại góc đường cũ lúc dừng đèn đỏ, vẫn dáng người đen đủi, chiếc xe đạp cũ kĩ nhuốm màu thời gian đã trầy xướt và bạc màu, một số chỗ còn bị rơi ốc vít, trên xe cột rất nhiều bao xách màu đen. Dưới ánh đèn đường người đàn ông càng trở nên mờ nhạt, lại nghe xót xa chạm vào mình. Xon xót.
3. Rốt cuộc thì bản thân nên chọn con đường nào, từ bỏ công việc , niềm vui hiện tại để đến một đất nước khác với ngành mình thích, sẽ tốt hơn đi theo lối mòn như bao người khác không? Mình rất mệt khi phải làm thứ mình không thích, mình thật nhỏ bé, cả đời cũng không thể thoát ra khỏi cái bóng của gia đình. Mình thích tự do làm thứ mình thích, còn ba mẹ lại luôn áp đặt mình vào những thứ bản thân không thích, mình ghét như thế. Mình ghét, mình không muốn. Rốt cuộc thì cuộc đời mình sao cứ để ba mẹ sống dùm hoài vậy. Từ nhỏ đã tự chọn con đường đi cho mình, bây giờ trưởng thành rồi thì một lần nữa lại bắt mình sống theo ý họ, như vậy có quá đáng không. Không ai nghĩ đến cảm giác của mình, chỉ quan tâm đến danh tiếng bản thân. Mình mệt rồi, mình không muốn cố gắng nữa. Mình phải mạnh mẽ, đây là thử thách mà bản thân phải vượt qua. Phải, là thử thách chỉ bản thân mới có thể vượt qua. Tự nhiên lòng chênh vênh lạ. Mệt rồi thì biết tựa vào ai?
Không than, không nói, không khóc, không buồn, không có nghĩa là không đau. Chỉ bởi im lặng thường là lúc người ta phải chịu đựng tổn thương sâu sắc.
Chỉ là người ta vẫn phải kiêu hãnh bước đi.
Chỉ là, cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Chỉ là, người ta bắt buộc phải lớn lên.
Và, bước tiếp...
Yên
9.3.16

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét