ĐN, ngày...tháng...năm...Phố mùa Đông u uẩn những nỗi buồn
Ẩn sâu trong con hẻm nhỏ sâu hút
Là tiếng cười giòn tan thanh thoát
Chạm mặt người khe khẽ khóe môi
Phố mùa Đông và những sợi đèn vàng
Quán hũ tiếu chìm trôi câu kinh cũ
Người con gái ngửa mặt lên trời và hát
"Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời- như một lời chia tay"...
Phố mùa Đông hiu hắt mặt thời gian
Tàn tro cũ một ngày rải đầy phố
Nép mình vào quán quen giữa lòng phố
Cứu rỗi hồn người giữa phút bão giông
Phố mùa Đông cô lẻ một giấc mơ
Ngày dần rơi trên tờ lịch cũ
Chiếc lá mỏng manh cuối cùng cũng rơi xuống
Khi cơn gió vội qua trên đường
Phố mùa Đông cô gái buộc chặt chiếc khăn
Và thu mình trong lớp áo mỏng manh trắng
Đợi dòng người đi về phía trước
Rồi mới tiếp tục con đường dưới chân.
p/s: Người của nhiều năm về trước vẫn nhìn người của những năm về sau bằng ánh nhìn dửng dưng xa lạ, chỉ có sự ân cần là không đổi khác. Sai nhiều rồi, liệu có còn sai thêm nữa không?
Yên
25.3.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét