
Đọc xong bức thứ ba chân tôi dường như không còn chạm đất. Lơ lửng. Chơi vơi. Mọi phức cảm trong lòng trở nên rối ren và hỗn tạp, dẫu có cố gắng đến bao nhiêu cũng bất lực thế thôi.
Ngày gặp chị, tôi đọc được nơi ánh mắt sâu thẳm ấy là sự cô đơn đến vô tận, chị nhỏ bé trước biển cả, sóng lớn, duy chỉ có đôi mắt là ánh lên sự mạnh mẽ và cô đơn lạ kì, ngay cái cách chị bước đi, dáng người mảnh khảnh, má lúm hiền dịu nói lên phần nào nội tâm đầy đấu tranh nhưng không kém phần mạnh mẽ nơi chị khiến lòng tôi thi thoảng nhói đau. Có phải con người sinh ra là để ủi an thương tổn và xoa dịu đớn đau lòng nhau? Và gắn kết với nhau bởi chữ " duyên" ở hầu hết những mối quan hệ trong đời. Người con gái như chị nên được trân trọng và yêu thương.
Tôi sợ phần xót xa trong mình lại trỗi dậy, nên đa phần thờ ơ, không bận tâm đến. Rồi cũng để đó, lâu dần khi có tác nhân nào tác động, thì phần yếu mềm trong tôi lại thức tỉnh, một tôi hoang mang, bất an và nhiều nghĩ suy lại trở về, dày vò bản thân.
Dạo này làm gì cũng nhạt, cả ngày hoạt động hết công suất, đêm về chỉ muốn vùi mình một góc xem bộ phim mình thích, sống cuộc đời của họ, rồi pha cho mình một cốc sữa nóng và đọc sách. Ít ra còn có việc để làm, không suy nghĩ vu vơ, này nọ. Cứ như thế thôi.
À mà BNTĐ mình rất ngưỡng mộ. Tình cảm bảy năm giống như ánh nắng sưởi ấm cõi lòng độc giả, sưởi ấm hồn người những lúc chênh vênh không biết tựa vào đâu. Thực tại vốn đã khắc nghiệt rồi thì chỉ còn cách tự cho mình một lần an ủi bản thân vậy thôi.
Mà thôi, ngủ thôi.
16.3.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét