Có những con đường ngập tràn sắc hoa
Và những con người từ quen trở thành lạ
Xa xôi quá dẫu đôi lần trở lại
Người ngày xưa giờ yên vui chốn nơi nào
Đà Nẵng chẳng có gì ngoài nỗi cô đơn
Những người trẻ càng lớn càng cô độc
Những nỗi niềm dài ra không dứt
Sâu thẳm trong lòng quanh quẩn những quanh quẩn
Đà Nẵng chẳng có gì ngoài biển cả, sông sâu
Những chiều về bình yên nghe biển hát
Sóng ngoài xa vỗ từng cơn trắng xóa
Ủi an lòng nhau giữa phút run lòng
Đà Nẵng chẳng có gì ngoài khoảng trời từng là màu xanh
Có một người bước vào rồi ra đi mãi
Bỏ lại phía sau một ánh nhìn ngơ ngác
Xướt xát cõi lòng tê tái một giấc mơ.
p/s: Cho Azura. Cho chị. Cho những cuộc đời nhiều mất mát. Cho những khoảng trời màu xanh.
Yên
23.3.16
An nhiên cho một ngày, rồi thành phố sẽ ôm lấy nỗi cô đơn và bao dung....
Trả lờiXóaÔm c...
Xóa