ĐN, ngày...tháng...năm...Thành phố một ngày cuối năm lạnh lẽo, mưa giăng ngập lối đi.
Lần thứ n đi trong mưa , đôi mắt nhòe dần, cũng không lạ lẫm gì với cảnh tượng như hôm nay. Khi đi đến tận cùng nỗi đau, nó chẳng là gì nữa. Không buồn, không oán hận, không hằn học và quan trọng đã không còn thấy đau. Đó là lý do người ta thấy lòng mình trống rỗng. Người ta không còn bận tâm nữa, hờ hững trôi qua tim bằng ánh nhìn sắc lạnh. Ngày dài.
Ở bệnh viện, nhiều năm về trước, một người phụ nữ với thân hình to lớn, giọng nói sắt đá, hằn học buông ra những lời lẽ xúc phạm đến người đàn ông đi cạnh mình suốt nhiều năm. Lần đầu tiên tự hỏi bản thân, rằng tại sao con người lại dễ dàng làm tổn thương nhau như thế, huống gì người đàn ông trong câu chuyện trên lại là chồng của người phụ nữ kia, nghe xót xa chạm vào mình, rưng rức. Những năm sau này, nghĩ lại chuyện cũ, đã biết thỏa hiệp với hiện thực hơn trước, kể cả nỗi đau, sự thương tổn, và cả những u uẩn trong lòng. Ngày dài.
Hồi bảy tuổi, đến dự sinh nhật một bạn trong lớp, nhìn thấy rất nhiều nụ cười ở đó, bản thân lại thấy mình lẻ loi, ngôn ngữ đóng băng. Lúc ấy, không biết phải bắt đầu từ đâu để lấp đầy sự lẻ loi của mình. Sau này, khi lạc đường trong đám đông nhộn nhịp những người, sự lẻ loi năm nào lại trở về, nguyên vẹn. Bản thân lúc ấy đã mặc những bộ quần áo khác đi, nhưng sự lẻ loi trong tâm tưởng vẫn nhuốm màu cũ kĩ. Ngoảnh đi, ngoảnh lại, trong lòng là đám lá khô nhàu nhĩ. Những ngày tháng oi nồng, buốt giá cứ thế đi qua, mặc nhiên không níu. Ngày dài.
Hôm nay là ngày 31/12. Ngày cuối cùng của năm 2015, hẳn phải là ngày vui mới đúng, nhưng mà đã buồn bã thê lương đến thế này rồi. Thôi thì buồn cho hết hôm nay thôi, ngày mai nhất định phải vui, phải bình thường trở lại. Đừng để những buồn đau lấp kín đời mình, Y à! Ngoan, à ơi...à ơi...
Yên
31.12.15











